Nếu phá hết phong ấn trên chín ngọn núi đó, chắc hẳn có thể nhìn thấy trận pháp ẩn dưới lớp phong ấn, lại phá luôn trận pháp, hắn không tin còn không tìm được vị trí của Tư Không gia.
Nghĩ tới đây, Lý Quân lập tức đi tới vị trí mà anh cảm thấy có gì đó bất thường.
Anh giơ tay, chuẩn bị tung quyền.
Thấy vậy, mấy nam nữ thanh niên kia biến sắc.
Bọn họ tới đay để thử vận may, mong được bái phỏng Tư Không gia, còn thanh niên này định làm gì vậy? Hắn lại muốn cưỡng ép phá vỡ phong ấn trên đỉnh núi.
Điên rồi sao? Chẳng lẽ hắn không sợ bị Tư Không gia truy cứu ư?
Ngay lúc này, một bóng người đột ngột xuất hiện cách đó trăm mét, kiếm trong tay lóe sáng, một cây trường thương xé gió bay ra, gào thét lao về phía vị trí của Lý Quân.
Ngay từ khi đối phương vừa xuất hiện, Lý Quân đã sớm chú ý tới. Anh vung tay ra sau, năm ngón khép lại, nắm chặt lấy mũi thương đang đâm tới.
Đồng thời, anh còn mượn lực bắn ngược về sau, trường thương dọc theo đường cũ bắn ngược trở lại.
Nam tử kia lập tức biến sắc, vội vàng né tránh.
Vị trí hắn ta vừa đứng bị trường thương nện xuống, bị khoét thành một cái hố to, sóng khí bùng nổ.
Cảnh tượng này khiến mấy nam nữ thanh niên kia đều trợn tròn mắt.
'Thực lực kinh khủng quá, nói đánh là đánh, rốt cuộc người thanh niên này là ai vậy?"
Bên cạnh, Triệu Tiêu và Triệu Uyển Thanh vẫn đứng xem như không có chuyện gì, bình thản quan sát.
Nếu mấy con tép riu thế này cũng có thể làm Lý Quân bị thương, vậy thì anh không xứng nhận được truyền thừa của sư phụ.
Nam tử kia tránh được một kích của Lý Quân, trên mặt đầy vẻ kiêng dè.
Đúng lúc này, phía sau hắn ta lại xuất hiện thêm mấy bóng người.
Trong đó có một người trung niên khí thế uy nghiêm.
Người trung niên vừa xuất hiện, tên nam tử vội vàng hành lễ.
"Bái kiến Lục thống lĩnh."
Người trung niên lại không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lý Quân.
"Ngươi là ai, dám mưu đồ phá hoại phong ấn của Tư Không gia, chán sống rồi hả?”
"Các ngươi ra tay giết hắn cho ta, rồi treo xác hắn lơ lửng giữa sườn núi. Nói cho người trong thành Mạc Không biết, đây chính là kết cục của kẻ dám mạo phạm Tư Không gia."
Vừa dứt lời, đám người Tư Không gia phá sau ông ta lập tức xông về phía Lý Quân.
Trong tay bọn họ đều cầm trường thương, khí thế bộc phát, tiếng xé gió dồn dập, bao trùm kín mít bốn phương tám hướng quanh Lý Quân, sợ anh chạy thoát.
"Một đám kiến hôi."
Lý Quân cười khinh, bước len mot bưoc, sức manh kinh khung từ than thể anh tràn ra ngoài.
Đám người đang xông tới còn chưa kịp chạm vào người anh đã bị đánh bay ngược ra ngoài.
Nụ cười trên mặt Lục thống lĩnh hoàn toàn biến mất. Ông ta hiểu rất rõ thực lực của mấy thuộc hạ dưới tay mình, đủ sức đối kháng với cao thủ bán bộ Thần cảnh, vậy mà lại dễ dàng bị đánh gục.
Ngay luc Luc thong lĩnh chuẩn bị đích than ra tay, ông ta chợt phát hiện Lý Quân đã biến mất.
Tiếp đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai ông ta.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!