Không ngờ ngay cả người của Tiểu Ngọc Kinh cũng đã đến Chư Thánh Địa. Lý Quân tuy mạnh thật, nhưng đối đầu với Tiêu Phong e rằng cũng không phải đối hủ.
Trong lòng An Đông khẽ thở dài.
Ông ta biết Tiêu Phong đã thành danh từ trăm năm trước, khi tuổi đời còn trẻ đã có thể đối kháng với những cường giả thế hệ trước. Đối mặt với kẻ thù như vậy, e rằng Lý Quân cũng sẽ cảm thấy bất lực.
Nếu đã như vậy, quả thực không cần thiết phải đi tạ lỗi với Lý Quân nữa.
"Tuy nhiên, bộ lạc Vu tộc chúng ta tốt nhất đừng nên nhúng tay vào, bằng không Lý Quân kia có lẽ không chọc nổi Tiêu Phong, nhưng muốn diệt bộ lạc chúng ta thì vẫn dư sức."
An Đông lên tiếng cảnh báo.
Nào ngờ lời vừa dứt, Vu Hàm lại mỉm cười lắc đầu: "Không, ta đương nhiên phải nhúng tay vào. Đại cơ duyên trên người Lý Quân ngay cả Tiêu Phong cũng phải đỏ mắt thèm muốn. Nếu chúng ta đoạt được, có thể thay đổi hoàn toàn cục diện hiện tại của Vu tộc, sau này có lẽ không cần phải làm nô bộc cho kẻ khác nữa."
Trong ánh mắt Vu Hàm lóe lên những tia sáng rực cháy đầy tham vọng.
An Đông nghe vậy thì sắc mặt đại biến.
"Lý Quân mạnh như thế, Tộc trưởng ngài lại dám dòm ngó cơ duyên trên người hắn, ngài điên rồi sao?"
"Ta không điên. Lý Quân tuy mạnh, nhưng lại có một nhược điểm chí mạng, đó chính là trọng tình trọng nghĩa. Hơn nữa hắn đến từ thế tục, người thân bạn bè quá nhiều. Đặc biệt là có một người, chỉ cần bắt lấy người đó để uy hiếp, tuyệt đối có thể khiến Lý Quân ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của chúng ta."
"Là ai?" An Đông nghi hoặc hỏi.
"Sư phụ của Lý Quân - Nạp Lan Long Hiên. Ta đã sai người điều tra và biết được quan hệ giữa Lý Quân và Nạp Lan Long Hiên cực kỳ tốt, hắn có được ngày hôm nay hoàn toàn nhờ vào sự giúp đỡ của ông ta."
"Và chỉ vài ngày trước, ta đã phái người đến Di Tích Cấm tìm Nạp Lan Long Hiên rồi."
"Tộc trưởng, ngài định bắt Nạp Lan Long Hiên tới Chư Thánh Địa sao?" An Đông hỏi.
Vu Hàm cười lớn đắc ý: "Không cần bắt, ta chỉ sai người đi lừa ông ta, bảo rằng Lý Quân bị trọng thương. Ông ta liền ngoan ngoãn đi theo tới Chư Thánh Địa. Tính toán thời gian thì hôm nay chắc hẳn đã về tới bộ lạc rồi."
Lời vừa dứt, một tộc nhân bước vào báo cáo:
"Tộc trưởng, Dư Ung trưởng lão đã về, còn mang theo một lão già."
"Ha ha ha ha!"
Vu Hàm lập tức đắc ý: "Xem kìa, người đã tới rồi. Tóm được Nạp Lan Long Hiên, coi như đa nắm thop được Lý Quan trong lòng bàn tay."
Lúc này, tại đại sảnh Vu tộc.
Nạp Lan Long Hiên mặt đầy vẻ lo lắng, nhìn về phía lão giả bên cạnh:
Dư trưởng lão, đồ đệ của ta đâu? Mau đưa ta đi gặp nó!"
Kể từ khi Lý Quan rời khỏi Di Tích Cấm, Nạp Lan Long Hiên vẫn luôn bế quan, tu vi thăng tiến vượt bậc. Mấy ngày trước, ông vừa đột phá đến Thần Biến Cảnh đỉnh phong, trở thành cường giả lẫy lừng tại Di Tích Cấm.
Cũng chính vào ngày thứ hai sau khi đột phá, Dư Ưng tìm đến Chiến Long Điện, nói với ông rằng Lý Quân bị trọng thương và muốn gặp ông lần cuối.
Nạp Lan Long Hiên biết từ hồi ở thế tục, Lý Quân đã có vướng mắc với Vu tộc, nay biết Dư Ung là người của bộ lạc Vu tộc nên không mảy may nghi ngờ mà đi theo ngay.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!