"Tiểu tử này là ai thế? Gan bằng trời rồi, dám tự xưng là sư phụ của Dương lão tiền bối, không muốn sống nữa sao?"
“Tình khí của Dương lão tiền bối vốn chẳng tốt lành gì, ngay cả gia chủ nhà họ Dương là Dương Bạch Hoa mà lão ta còn mắng xối xả, tiểu tử này sợ là sẽ bị bẻ gãy cổ mất thôi."
“Bẻ gãy cổ cũng đáng đời, ai bảo hắn không biết sống chết là gì!"
Đám đông xung quanh bàn tán xôn xao, ánh mắt lộ vẻ thương hại.
Ở phía bên kia, bọn Vương béo mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng vờ như không quen biết Lý Quân.
“May mà lúc nãy không cho hắn gia nhập đội, nếu không thế nào cũng rước họa vào thân."
"Tiểu tử này tuổi còn trẻ mà khẩu khí cuồng vọng, đắc tội nhà họ Dương thì chết thế nào cũng không biết."
Lúc này, Dương Dịch Hành đã đi tới trước mặt Lý Quân.
Ngay khoảnh khắc tất cả mọi người đều nghĩ lão ta sẽ ra tay vặn gãy cổ Lý Quân thì ...
"Bộp" một tiếng.
Dương Dịch Hành thế ma lại quỳ sup xuống trước mặt Lý Quân, hai tay ôm chặt lấy đùi hắn, gào lên: "Sư phụ! Thực sự là ngài sao, lão nhân gia ông, cuối cùng con cũng được gặp lại ngài rồi!"
Trong phút chốc, tất cả mọi người xung quanh đều hóa đá.
Ai nấy đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng này, không thể tin nổi vào mắt mình.
Trời ạ!
Họ đang thấy cái gì thế này?
Duong lao tien boi Duong Dich Hanh lại quy xuong goi mot thanh nien la sư phụ?
Mẹ kiếp, có nhầm lẫn gì không đây? Điên rồi sao!
Đừng nói là người ngoài, ngay cả đám người nhà họ Dương cũng hoàn toàn ngây dại.
Theo họ biết, sư phụ truyền thụ của Dương Dịch Hành đã qua đời hơn một trăm năm, xương cốt chắc cũng thành hóa thạch rồi, sao có thể là vị trước mắt này được.
Lúc này, Dương Dịch Hành đã lồm cồm bò dậy, trực tiếp kéo Lý Quân đến trước mặt người nhà họ Dương, nói với gia chủ Dương Bạch Hoa: "Mau, gọi gia gia đi!"
Dương Bạch Hoa: “ ... "
Lại bắt ông ta gọi gã thanh niên này là gia gia? Đùa cái gì vậy?
Thấy Dương Bạch Hoa có vẻ không phục, Dương Dịch Hành lập tức trợn trừng måt:
"Hỗn xược! Đây là sư phụ của ta, ta là bậc trưởng bối của ngươi, chẳng lẽ ngươi không nên gọi một tiếng gia gia sao?"
“Ngươi mà không gọi, chính là bất hiếu, ta sẽ lập tức đuổi ngươi ra khỏi gia phả!”
"Cái đệch ...! "
Mặt Dương Bạch Hoa đen kịt lại như đít nồi.
Nhưng ông ta hiểu rõ phong cách hành sự của Dương Dịch Hành, lão ta nói là làm thật.
Neu đường đường là Gia chủ nha ho Duong ma bị truc xuat khỏi gia phả thì mặt mũi đâu mà nhìn đời nữa.
Thế là, ông ta đành cúi đầu, lí nhí gọi một tiếng: "Gia gia."
"Còn các ngươi nữa, không mau lại đây nhận gia gia đi!" Dương Dịch Hành hét lớn với đám con cháu nhà họ Dương còn lại.
Cả đám hậu bối nhà họ Dương mặt đen như than, đây tuyệt đối là khoảnh khắc nhục nhã nhất trong đời họ.
Dù bị Dương Dịch Hành ép buộc phải nhận "gia gia", nhưng từng người một đều nhìn Lý Quân với ánh mắt nảy lửa, hận không thể phun ra hỏa.
Dương Dịch Hành là đệ nhất cao thủ nhà họ Dương hiện tại, họ không dám hận lão ta, nên mọi phẫn nộ đều trút hết lên đầu Lý Quân.
Thằng ranh này là cái thá gì? Dám để họ gọi là gia gia? Nếu không có Dương Dịch Hành ở đây, họ đã sớm lột da hắn rồi.
"Tiểu Dương à, xem ra đám hậu bối của ngươi có vẻ không phục lắm nhỉ!" Lý Quân nhìn thấu sự thù địch trong mắt họ, thản nhiên cười nói.
"Tiểu Dương?"
Đám người nhà họ Dương nghe thấy danh xưng này suýt chút nữa đứng không vững mà ngã lăn ra đất.
Lý Quân gọi Dương Dịch Hành là Tiểu Dương, vậy họ là gì? Tiểu Tiểu Dương chắc?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!