Tất cả mọi người trong sân bỗng chốc như hóa thành đá, từng người một há hốc mồm, mắt tron tron, giống như trung phải thuat định than vậy.
Họ đã nhìn thấy cái gì thế này!
Một vị cường giả Thần Cảnh mà bị đánh cho thổ huyết chỉ trong một chiêu.
Cái quái gì thế này, thật là quá đáng sợ!
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt mọi người nhìn về phía Lý Quân tràn ngập sự chấn kinh và sợ hãi.
Đám người nhà họ Dương vốn đang hùng hổ lúc nãy giờ đây ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực, không một ai dám nhìn thẳng vào mắt Lý Quân.
Nhóm người béo ở phía xa cũng ngây dại cả người.
Đây là người mà bọn họ coi là "gánh nặng" sao?
Nếu Lý Quân là gánh nặng, vậy họ là cái thá gì?
Điều quan trọng là khi tên béo cố gắng mời chào Lý Quân vào đội, họ còn ra sức ngăn cản.
Nếu thực sự có mot đại lao như Lý Quan gia nhập đội ngũ, thì ho đa co thể "nẫm mà thắng" rồi.
'Thế nào, còn có ai muốn chỉ giáo ta nữa không?"
Tiếng nói của Lý Quân vang lên mới kéo mọi người trở về với thực tại.
Từng người một vội vàng cúi gầm mặt xuống.
Chỉ giáo? Đó chẳng phải là tìm cái chết sao?
Dương Dịch Hành đứng bên cạnh không nhịn được hừ lạnh một tiếng.
Lũ nhóc con này giờ đã biết sư phụ mình lợi hại thế nào chưa? Nếu không có tài cán thật sự, ông đây có thể bái người ta làm thầy chắc?
Chỉ là thực lực của su phụ hình như so với luc ở hậu sơn nhà họ Tô còn mạnh hơn trước.
"Sư phụ, đừng chấp nhặt với lũ tiểu bối này, người là bậc gia gia rồi, chúng nó đều là cháu của người cả thôi."
Dương Dịch Hành nói.
Nghe vậy, cơ mặt đám người nhà họ Dương lại giật giật.
Lý Quân mạnh là thật, nhưng lời này nghe cứ như đang chửi xéo bọn họ vậy.
"Còn không mau đi tìm gia chủ của các người về, lát nữa chết quách ở trỏng bây giờ."
Dương Dịch Hanh nhìn đám người nha ho Dương đang ngan ngơ, tức giận mắng.
Lúc này mọi người mới sực tỉnh, lập tức chạy đến hố sâu kéo Dương Bạch Hoa ra.
Lúc này, Dương Bạch Hoa đầy mồm máu tươi, một cánh tay thậm chí đã bị biến dạng vặn vẹo.
Ông ta được thuộc hạ dìu đến bên cạnh Lý Quân, liền đẩy người dìu ra, "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Lý Quân.
"Tiền bối, ta sai rồi, đa tạ tiền bối đã nương tay."
Dương Bạch Hoa không ngốc, hạng cường giả như ông ta, ngay khi Lý Quân ra tay đã biết đối phương có ý nhường nhịn, nếu không giờ này ông ta đã là một cái xác không hồn.
Lúc này, ông ta tâm phục khẩu phục Lý Quân.
Hơn nữa trong lòng ong ta tham nghĩ, ngưoi sở hữu thực lực như vậy chắc chắn là một lão quái vật quy ẩn.
Sở dĩ Lý Quân trông như một thanh niên chẳng qua là "cưa sừng làm nghé" mà thôi.
Chỉ là ông ta vò đầu bứt tai cũng không thể nghĩ ra vị tiền bối nào trong Chư Thánh Địa có hình dáng giống Lý Quân.
"Không biết tiền bối tôn tính đại danh là gì?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!