Bà ta không còn dám cứng miệng nữa, bắt đầu phát ra âm thanh cầu xin:
"Lý Quân ... cầu xin ngươi ... cầu xin ngươi hãy giết ta đi ... "
Lý Quân khoanh tay trước ngực, lầng lặng đứng nhìn, nét mặt không chút biến đổi.
Ngay cả Hàn lão cũng có chút không đành lòng, nói: "Lý Quân, hay là cho bà ta một cái chết nhanh chóng đi."
Ai ngờ Lý Quân lại lắc đầu: "Hàn lão, năm đó bà ta hạ cấm chú suýt lấy mạng ông, lúc đó ông đau đớn nhường nào? Đây đều là quả báo mà bà ta đáng phải nhận."
Hàn lão nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa.
Mãi đến hai tiếng đồng hồ sau, khi cánh tay của Sở Mộ Tuyết hoàn toàn rũ xuống, Lý Quân mới gọi Hàn lão rời đi.
Nhưng Lý Quan đi chưa được bao xa thì đa co vai bong nguoi phat hiện ra xác của Sở Mộ Tuyết.
"Điện chủ chết rồi?"
"Điện chủ, ngài sao thế này?"
Mấy bóng người kia vây quanh Sở Mộ Tuyết hô hoán kinh hãi.
Trong đó có một gã nam nhân gào lên: "Bất kể là ai hại chết Điện chủ, chúng ta đều phải báo thù cho Điện chủ, băm vằm kẻ đó thành muôn mảnh!"
"Đúng, băm vẫn thành muôn mảnh!"
Mấy kẻ còn lại đồng thanh hô lớn.
Phía bên kia, Lý Quân vốn đã rời đi một quãng bỗng dừng bước, quay trở lại.
"Các ngươi muốn báo thù cho bà ta?"
Lúc này, giọng Lý Quân vang lên.
Mấy kẻ đó ngẩng đầu, sau khi thấy là một thanh niên thì một gã nam nhân giận dữ quát: "Ngươi là ai? Việc này liên quan gì đến ngươi?"
"Ta chính là người đã giết Điện chủ của các ngươi đấy." Lý Quân mỉm cười.
Không đợi đối phương kịp phản ứng, hằn ra tay nhanh như chớp điện. Một tia sáng lướt qua, cái đầu của gã nam nhân nọ rơi rụng xuống đất.
Những kẻ còn lại thấy cảnh này thì da đầu tê dại.
Ngay khi chúng còn đang do dự không biết làm sao, Lý Quân đã tiên thủ hạ vi cường, thân hình hóa thành tàn ảnh lướt qua.
Năm người lần lượt ngã xuống, biến thành những cái xác không hồn.
Giết xong đám người này, Lý Quân mới xoay người rời đi.
Cùng lúc đó, tại một thung lũng cách thành Mạc Không trăm dặm.
Mười bốn cường giả đến từ nhà họ Tiêu và nhà họ Trương ở Tiểu Ngọc Kinh đang tập trung tại đây.
Một người trung niên bước vào, thấy mười bốn người liền quỳ sụp xuống.
"Gia chủ nhà họ Kỷ - Kỷ Hiểu Thanh, bái kiến mười bốn vị Thần Tôn."
Cường giả nhà họ Tiêu tên Tiêu Hồn mở lời: "Đứng lên đi, chuyện ta bảo ngươi điều tra thế nào rồi?"
Kỷ Hiểu Thanh vội vàng gật đầu: "Thuộc hạ đã phái người theo sát động tĩnh của Liên minh Giết Thần."
"Hừ, tiểu tử đó biết nhiều cường giả nhà họ Tiêu và nhà họ Trương chúng ta giáng lâm như vậy, chắc là sợ đến mức đang chuẩn bị bỏ trốn rồi chứ gì?" Tiêu Hồn hừ lạnh một tiếng.
Ai ngờ Kỷ Hiểu Thanh lại lắc đầu: "Thần Tôn, Lý Quân kia không hề có ý định bỏ chạy. Ngược lại, ngay trong hôm nay, hắn còn diễu võ dương oai trước mặt hàng trăm thế gia tu luyện, còn tuyên bố sẽ ngẩng cao đầu dẫn dắt Liên minh Giết Thần đối kháng với Thần giáng lâm vào Chư Thánh Địa."
"Đám người nhà họ Hô Diên và mấy gia tộc khác cũng đã gia nhập Liên minh Giết Thần. Hiện tại, rất nhiều gia tộc ở Chư Thánh Địa đang rục rịch muốn theo hằn."
Nghe thấy lời này, Tiêu Hồn và mười ba cường giả còn lại sắc mặt đều trở nên âm trầm.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!