“Ngô Nhược Thu, ngươi cuối cùng đến rồi."
Trả lời, là thanh âm lạnh nhạt kia của Tô Dịch.
Hắn đã từ ghế trúc đứng dậy, tay phải tùy ý xách kiếm gỗ đào, đứng trong bóng đêm, lắng lặng nhìn đối phương.
Ngô Nhược Thu nay ước chung hơn bốn mươi tuổi, mau da trang non, chòm râu bay bay, lưng đeo một thanh kiếm, bên hông treo một cái hồ lô màu vỏ quất, thoạt nhìn cũng rất có khí chất xuất trần.
"Ngươi là ai? Sao có thể biết họ tên ta?"
Ngô Nhược Thu cả kinh, lộ ra vẻ cảnh giác.
Vừa nói xong, trong miệng hắn phát ra một tràng tiếng kêu bén nhọn quái dị.
Nhưng cho đợi hồi lâu, cũng chưa có động tĩnh trong dự đoan của hắn xảy ra.
Lòng Ngô Nhược Thu trầm xuống, có chút sốt ruột, sao lại thế này?
“Lũ Quỷ Thi Trùng đó bị ta giết hết rồi, ngươi dù kêu rách cổ họng cũng vô dụng."
Tô Dịch tản bộ sân vắng, đi về phía Ngô Nhược Thu.
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Ngô Nhược Thu lạnh lùng nói, trong một đôi mắt lóe ra ánh sao, khí cơ toàn thân đã vận sức chờ phát động.
"Đừng khẩn trương, trước khi ra tay, ta có một chút chuyện muốn hỏi ngươi."
Tô Dịch khi nói chuyện, đã tới cách Ngô Nhược Thu một trượng dừng chân
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!