Dù sao, luc nay khi Trần Pham nói về tình trạng của Cơ Tử Diệp, hắn đã lộ chiêu rồi.
"Phó tổng chỉ huy Long nói đúng. Tôi thấy thằng nhãi đó đúng là hết thuốc chữa! Hắn chỉ ăn may chữa khỏi thương tích của tiểu thư Lạc thôi. Nếu khi đó là tôi, tiểu thư Lạc cũng chắc chắn bình an vô sự!" Hứa Bân tự tin nói.
Nghe hai gã nói, Lạc Thiên Ninh thất vọng lắc đầu: "Hôm nay là ngày đại hỷ của nhà họ Ngụy, tôi không muốn nói lời khó nghe. Nhưng từ nay về sau, tôi và hai vị sẽ không còn qua lại nữa."
"Tiểu thư Lạc, ý cô là gì?"
"Tiểu thu Lạc, tiểu thu Lạc ... "
Thấy Lạc Thiên Ninh rời họ mà đi, Long Thiên Chính và Hứa Bân gọi với theo không ngừng, tiếc rằng cô như chẳng nghe thấy, thẳng bước tới bên Trần Phàm.
Cô đã thể hiện rõ thái độ!
"Sao lại thế được? Chẳng lẽ thẳng đó bỏ bùa tiểu thư Lạc rồi à? Sao tiểu thư Lạc lại tin han như thế? Hắn là cái thá gì chứ! Chỉ là một tên tù nhân cải tạo lao động quèn mà thôi!" Hứa Bân tức phát điên, nhưng vẫn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
"Tiểu thư Lạc vì một phế vật như thế mà cắt đứt qua lại với chúng ta sao?" Long Thiên Chính có phần khó tin, hắn nhìn sang Cơ Tử Diệp: "Tử Diệp, hắn chẳng phải đã lộ tẩy rồi u? Cô thân với tiểu thư Lạc nhất, hay cô giúp chúng tôi khuyên cô ấy đi?"
"Tôi ... " Lúc này lòng Cơ Tử Diệp như bị dẫn vặt, cuối cùng cô lắc đầu: "Chú Long, chú vẫn nên chú ý sức khỏe đi ... haizz ... "
Cô cũng ngại không dam tìm Trần Pham và Lạc Thiên Ninh; chính vì nỗi khó nói của mình mới khiến Long Thiên Chính và Hứa Bân tưởng vớ được nhược điểm của anh.
Giờ mối quan hệ căng thẳng đến mức này, Cơ Tử Diệp vô cùng áy náy mà lại không thể nói rõ, đành lặng lẽ tìm một góc vắng để bình tâm.
"Cô ấy nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ bảo tôi tin lời hoang đường của thằng đó? Tôi có thương tích cũ thật, nhưng đa nam nam rồi, giờ không còn gì đáng ngại." Long Thiên Chính nói.
"Hừ hừ, phó tổng chỉ huy Long khỏi nghĩ ngợi. Rõ ràng thẳng đó chỉ hù dọa cho oai. Giả sử trong trường hợp xấu nhất, dù vết thương của ông có vấn đề thì có tôi đây, nhất định bảo ông không sao!"
"Dù sao tiểu thư Lạc còn trẻ, có lẽ nhất thời bị thẳng đó mê hoặc nên mới nói cắt đứt với chúng ta."
"Nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả, tiểu thư Lạc sớm muộn cũng hồi tâm chuyển ý."
Hứa Bân tự cho là phân tích đâu ra đấy. Long Thiên Chính thấy cũng ổn, gật đầu tán đồng.
"Chao tiểu thư Lạc."
Thấy Lạc Thiên Ninh đi tới, ông Vũ chủ động chào.
Lạc Thiên Ninh không biểu cảm, khẽ gật đầu, sự chú ý của cô đều dồn về phía Trần Phàm.
"Anh có trách toi vì luc nay không lên tiếng bênh anh không?" Lạc Thiên Ninh đi tới bên anh, giọng thoáng áy náy.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!