Sau khi lái xe rời khỏi bệnh viện, tôi đi tới một hiệu thuốc mua một ít thuốc tiêu chảy rồi đi về.
Nửa tiếng sau, tôi đi đến một con đường đối diện biệt thự Đức Trang, tôi nhìn trước ngó sau. Đối diện biệt thự Đức Trang là một công viên ra vào miễn phí, vị trí của tôi hiện tại là ở bên cạnh nhà vệ sinh công cộng của công viên. Cách đó không xa là bãi đỗ xe có rất nhiều xe đang đỗ. Ở bên cạnh bãi đỗ xe lại là vô số những quán massage, trị liệu đèn đuốc sáng choang, có vẻ như làm ăn rất tốt. Ngược lại, biệt thự Đức Trang lại tắt lửa tối đèn, nhìn có vẻ rất tịch mịch.
Tôi lái xe ra bãi đỗ xe rồi bước xuống xe, trên lưng đeo chiếc túi đựng đồ leo núi và khẩu súng bắn tỉa rồi nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh công cộng. Bên trong nhà vệ sinh không có người, nghĩ cũng phải, chắc chắn trong những hàng quán kia cũng có nhà vệ sinh. Trời tối đen thế này, ai còn tới cái chốn khỉ ho cò gáy này để đi vệ sinh cơ chứ? Tôi leo lên bức tường quây của nhà vệ sinh, bố trí súng bắn tỉa trên bệ cửa sổ, dùng kính ngắm của súng để quan sát xung quanh một lượt thì phát hiện khắp nơi trong biệt thự đều bố trí hệ thống giám sát bí mật. Ngoài ra, ở cổng chính còn có hai thiết bị theo dõi dùng để đánh lừa người khác. Nếu có kẻ cho rằng trang viên này chỉ có hai camera giám sát, chỉ phá hủy hai camera này rồi ngang nhiên tiến vào thì kẻ đó chắc chắn sẽ gặp rắc rối to.
Tôi nghĩ ngợi một lúc rồi cởϊ qυầи áo ra, lộn mặt sau mặc lại lên người. Sau đó, tôi thu lại khẩu súng bắn tỉa, lấy ra khẩu súng lục, đặt súng ở chế độ bắn liên thanh rồi "bằng, bằng, bằng" nổ súng. Tôi rất tự tin với kỹ năng bắn súng của mình nên có thể khẳng định mình đủ khả năng bắn rơi tất cả các camera giám sát.
Tiếng súng của tôi vừa vang lên đã có người từ trong biệt thự lao ra. Tôi cố tình nổ một phát súng ở nơi có dấu chân của người khác, khi đối phương bị dụ đến đây rồi chỉ về phía dấu chân mà hét lên thì tôi sẽ lập tức rời đi theo một cửa sổ khác. Tôi chạy thẳng theo con đường phía sau nhà vệ sinh, rất nhanh đã tới một con phố ẩm thực. Sau khi đi vào con phố này, tôi tiếp tục chạy như điên về phía trước. Khi đến một con hẻm nhỏ, tôi đang định lách vào đó thì có một người đàn ông bước ra từ quán cơm bên cạnh.
Advertisement
Tôi bóp cổ người đàn ông này, ép anh ta đi đến con hẻm nhỏ đối diện. Nhìn thấy đám người đuổi theo chỉ còn cách tôi khoảng 1000 mét, tôi nhanh chóng cởi tấm khăn bịt mặt ra rồi quấn nó lên mặt người đàn ông kia. Anh ta cứ không ngừng cầu xin tôi tha mạng, còn nói sẵn sàng đưa hết tiền cho tôi. Tôi không thèm để ý đến anh ta, quấn xong khăn, tôi lấy súng dí vào đầu anh ta rồi hỏi: "Muốn sống không?"
Anh ta ra sức gật đầu, cả người run bần bật, tôi lạnh lùng nói: "Nếu muốn sống thì nghe lời tôi. Hiện giờ có một đám người đang muốn đuổi theo tôi, anh giúp tôi đánh lạc hướng bọn chúng thì tôi đảm bảo anh sẽ được an toàn. Còn nếu anh dám chơi tôi thì tôi nhất định sẽ lấy mạng anh. Tôi là một sát thủ chuyên nghiệp, đừng có thách thức sự kiên nhẫn của tôi".
Advertisement
Những người bình thường như anh ta thì có gặp sát thủ bao giờ? Nghe lời tôi nói, anh ta hoảng hốt vô cùng, gật đầu như bổ củi. Anh ta nói sẽ nghe lời tôi, chắc chắn không dám chơi tôi.
Tôi liếc nhìn chiếc chìa khóa xe trên tay anh ta, lạnh lùng nói: "Vậy được, đợi khi tôi bỏ xa đám người này, anh hãy lượn quanh con hẻm này. Sau đó, cố gắng để lại dấu vết thu hút sự chú ý của chúng. Sau đó, anh hãy lái xe bỏ chạy thật nhanh. Khi bọn chúng sắp đuổi kịp, anh lập tức báo cảnh sát, nói rằng đám người này muốn hại anh. Anh đã hiểu ý tôi chưa?"
Anh ta gật gật đầu. Nhìn thấy lũ người kia sắp đuổi tới nơi, tôi nói: "Tôi đã nói rồi, nếu không nghe lời thì hậu quả của anh sẽ khó lường đấy ... "
Tôi không nói gì nữa mà dùng súng bắn vào đầu gối của người đang chạy tới từ phía đối diện. Hắn ta ngã nhào ra đất, kêu lên thảm thiết, khiến bầu không khí của cả con phố lúc nãy còn rộng ràng náo nhiệt trở nên thật kỳ dị. Kẻ tôi vừa bắn ngã nằm sõng soài trên mặt đất, khiến mấy người chạy phía sau không phanh kịp mà ngã lộn nhào theo. Một đống người ngã chồng lên nhau tạo nên một cảnh tượng hết sức hỗn loạn. Tình thế này cũng khiến tôi có đủ thời gian để chuồn khỏi đó.
Nhìn thấy cảnh này, người đàn ông bước ra từ quán cơm lúc nãy sợ đến nỗi suýt ngã khuỵu xuống đất, tôi lạnh lùng nói: "Tôi sẽ âm thầm theo dõi biển số xe của anh, nếu như anh không nghe lời thì đừng hòng thoát khỏi tay tôi!"
Nói xong, tôi đeo mặt nạ lên, chạy thật nhanh ra khỏi con hẻm nhỏ đó, đám người vừa lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất lập tức hét lên: "Hắn ta ở đó!"
Tôi giả vờ ngạc nhiên, trầm giọng nói: "Không ngờ lúc anh đi lại xảy ra nhiều biến cố như vậy, biết vậy anh đã không tới biệt thự Đức Trang rồi".
Bào Văn có chút nghi hoặc hỏi lại tôi nói vậy là có ý gì. Tôi nói tôi đã bỏ thuốc xổ vào trong thức ăn của biệt thự Đức Trang, vốn định làm cho tất cả bảo vệ và nhân viên phục vụ ở đó đều bị tiêu chảy, khiến sức chiến đấu của họ giảm sút. Như vậy sẽ thuận lợi cho việc tôi ám sát Trần Thiên. Thật không ngờ Trần Thiên lại bị thương, nếu vậy, chẳng phải ngày mai ông ta không thể tới biệt thự Đức Trang được sao? Như vậy chẳng phải tôi tốn công vô ích sao? Hơn nữa, lần hành động này của tôi hoàn toàn bất ngờ. Nếu có lần sau, nhất định đối phương sẽ đề cao cảnh giác, e rằng cách này không thể áp dụng được nữa.
Nghe tôi nói xong, Bào Văn thở dài, nói: "Chồng à, anh vất vả rồi. Có điều, việc xảy ra quá đột ngột, chúng ta đành phải thay đổi kế hoạch thôi".
Tôi biết lúc này Bào Văn đang nghĩ cô ta đã hiểu lầm tôi, bởi qua những việc tôi làm có thể thấy rõ tôi không hề biết việc Trần Thiên bị thương mà chỉ một lòng nghĩ tới kế hoạch ám sát ngày mai. Hơn nữa việc hôm nay tôi hành động mạo hiểm như vậy, vốn không phải để hại những người ở biệt thự Đức Trang mà chỉ là muốn lừa Bào Văn, khiến cô ta tin tưởng tôi mà thôi.
Đây vốn là một cuộc đấu trí. Và tôi biết, lần này tôi lại thắng.