Diệp Bắc Minh dứt khoát đi đến trước rãnh đá!
Dưới sự chỉ dẫn của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, anh ấn vào mấy vị trí trên rãnh
đá!
Ong!
Mấy đạo phù văn cổ xưa sáng lên!
Rắc! Một tiếng, rãnh đá mở ra.
Một luồng nhiệt nóng cháy tỏa ra từ bên trong!
Khoảnh khắc này, Diệp Bắc Minh tưởng như mình trông thấy mặt trời!
Toàn bộ không gian sáng như ban ngày!
"Đệch!"
"To gan! Đây là chủ nhân của ta! Còn không mau thần phục?"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục quát to: "Ngươi mà còn dám tự tung tự tác nữa! Bổn tháp sẽ trấn áp ngươi thêm mấy trăm kỷ nguyên nữa, cho ngươi vĩnh viễn không được siêu sinh!"
Trọng Hỏa chớp lên một cái!
Như là sợ rồi.
Nhiệt độ nhanh chóng giảm xuống.
Cuối cùng chỉ còn một đốm lửa nhỏ như ngọn nến, khẽ nhảy nhót trong rãnh
đá!
"Nhóc con! Thu nó đi!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.
Diệp Bắc Minh kích động, trông biểu hiện vừa rồi của Trọng Hỏa, chắc chắn khủng bố!
Thậm chí.
Diệp Bắc Minh không cần thử cũng biết, cái thứ này, chắc chắn có thể thiêu chết Đế Tổ! Chứ không như Dị Hỏa, Đế Tổ có dính phải Dị Hỏa, thì vẫn còn cơ hội chặt tay bỏ chạy!
Anh rạch đầu ngón tay.
Nhỏ một giọt tinh huyết, dung nhập vào Trọng Hỏa!
Huyết vụ nổi lên cuồn cuộn!
Ngay sau đó.
Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lại: "Thu!"
Trọng Hỏa rơi vào lòng bàn tay, nó nhẹ nhàng lóe sáng, nhảy nhót.
"Nhóc con! Vẫn còn một việc nữa, cần cậu làm!"
"Việc gì?"
"Đốt hết đống thi thể bên ngoài đi!"
Diệp Bắc Minh ra khỏi đoạn tháp, anh gom tất cả thi thể lại một chỗ!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Dùng Trọng Hỏa!"
Diệp Bắc Minh giơ tay, Trọng Hỏa hiện ra trong lòng bàn tay!
Ngọn lửa rơi vao đống thi thể kia!
Vù!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!