"Diệp Bắc Minh!"
"Là ngươi? Không thể nào! Ngươi làm sao rời khỏi tầng trời thứ năm được?"
Vừa nhìn thấy Diệp Bắc Minh, toàn bộ những người cấp cao của Hoàng Kim Thần Tộc đều ngây ra.
Ai nấy đều trợn mắt há mồm!
Không dám tin vào mắt mình!
Không phải nói rằng Diệp Bắc Minh không thể rời khỏi tầng trời thứ năm sao!
Một khi rời đi sẽ hóa thành sương máu, thần hồn bị hủy diệt sao!
"Diệp công tử ... anh ... sao anh lại đến đây?" Cơ thể Kim Chân Chân cứng đờ tại chỗ, kích động đến sắp khóc.
Cô nắm mơ cũng không ngờ Diệp Bắc Minh lại vì mình mà rời khỏi tầng trời thứ năm!
Là đến cứu cô sao?
"Ngươi chính là Diệp Bắc Minh? Ta chưa gặp ngươi ngoài đời, nhưng đã thấy tranh chân dung của ngươi, nghe chuyện về ngươi." Ánh mắt Kim Phù Dung lạnh lùng kiêu ngạo, cứ thế ngạo mạn nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: "Đây là chuyện của gia tộc Hoàng Kim, ngươi không có tư cách xen vào!"
"Hơn nữa, ngưoi còn đắc tội với Thiên Đạo ... "
Còn chưa nói hết câu!
Bốp!
Diệp Bắc Minh vung tay tung ra một cái tát từ xa quất thẳng tới.
Kim Phù Dung bị hất bay, đập rầm vào tường, rơi xuống một cách thảm hại.
Cả người như rã ra từng khúc, miệng phun ồng ộc máu tươi lẫn cả mảnh tạng
vỡ!
Chỉ còn thoi thóp.
Diệp Bắc Minh mỉm cười: "Giờ ta đủ tư cách chưa?"
"Con gái!"
Một người đàn ông trung niên lao ra, vô cùng phẫn nộ: "Diệp Bắc Minh, ngươi dám làm con gái ta bị thương! Người đâu, bắt hắn lại cho ta!"
Hơn chục bóng người lao vụt ra, xông thẳng về phía Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh dậm chân, một luồng uy áp khủng khiếp bùng phát.
Phụt! Phụt! Phụt!
Hơn chục bóng người vừa xông tới liền hóa thành sương máu ngay tại chỗ.
"Ngươi dám ra tay với ta?" Diệp Bắc Minh khóa chặt cha của Kim Phù Dung.
Hắn nhấc tay ấn xuống.
Phụt!
Một làn sương máu nổ tung, thần hồn đối phương bị tiêu diệt ngay tức khắc.
Cả đại điện chết lặng.
Chỉ còn Kim Phù Dung bị thương nặng, đau đớn gào khóc: "Cha! Cha ơi ... "
Những người còn lại của Hoàng Kim Thần Tộc đến thở mạnh cũng không dám, nói gì đến nửa câu chỉ trích Diệp Bắc Minh!
Dưới ánh mắt của mọi người!
Diệp Bắc Minh bước tới trước mặt Kim Chân Chân, đưa cho cô mấy viên đan dược, đỡ cô nuốt xuống, còn trị thương cho cô.
"Mặt còn đau không?"
Diệp Bắc Minh nhìn dấu bàn tay in đỏ trên má cô, quan tâm hỏi.
"Hu hu hu!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!