Nghe câu đó của Kim Chân Chân, Diệp Bắc Minh bất giác sững lại.
Đám người Hoàng Kim Thần Tộc như phát điên, gào thét vào mặt Kim Chân Chân: "Đồ tiện nhân! Kim Chân Chân, ngươi là đồ tiện nhân, ngươi lại muốn bọn ta chết sao?"
"Tiện nhân, ngươi đang trả thù bọn ta phải không? Kim Chân Chân, ngươi đáng chết !!! "
"Dù bọn ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi! Kim Chân Chân, ta nhớ kỹ ngươi rồi, ta nguyền rủa ngươi cả đời!"
"Ngươi sinh ra là người của Hoang Kim Thần Tộc, chết cũng là ma của Hoàng Kim Thần Tộc. Ngươi dựa vào tên Diệp Bắc Minh như thế, sẽ không có kết cục tốt đâu ... "
Diệp Bắc Minh cười lạnh, lắc đầu: "Ôn ào!"
Hắn bước một bước, lao thẳng vào đám Hoàng Kim Thần Tộc!
"Cùng ra tay đi!"
"Giết!"
Đám người Hoàng Kim Thần Tộc vùng lên phản kháng.
Chỉ đáng tiếc, bọn họ căn bản không thể cản nổi đòn tấn công của Diệp Bắc Minh. Chưa tới mười hơi thở, toàn bộ đám người cấp cao của Hoàng Kim Thần Tộc đã ngã gục!
Mặt Kim Chân Chân tái nhợt.
Diệp Bắc Minh bước tới bên cô: "Sao thế? Không nhẫn tâm à?"
"Không!"
Kim Chân Chân lắc đầu, thoáng mỉm cười: "Chia tay với chính mình của quá khứ. Đám gia tộc hèn hạ này, tuyệt chủng là tốt nhất!"
Cô đã thấy hết mọi sự đê tiện của Hoàng Kim Thần Tộc, căn bản không thể tha thứ!
"Hơn nữa, nếu tôi đã là người của anh, đương nhiên phải chuẩn bị tâm lý."
"Ai chống lại anh, tức là kẻ thù của Kim Chân Chân tôi!"
Ánh mắt cô kiên định vô cùng.
Rồi cô đổi đề tài:
"À đúng rồi, đá Ngũ Sắc Bổ Thiên mà anh nói, tôi có ấn tượng!"
Diệp Bắc Minh kích động: "Ở đâu?"
Chỉ cần có đá Ngũ Sắc Bổ Thiên, hắn sẽ bù đắp được khuyết thiếu của cảnh giới Bổ Thiên, rời khỏi tầng trời thứ năm cũng không cần ẩn giấu khí tức.
Đến luc đo, han mới that sự có thể tranh phong với Thiên Đạo!
"Ở Đại Hoang, tôi có một người bạn, trước đây tôi nghe cô ấy nói về một loại thần thạch thượng cổ." Kim Chân Chân giải thích.
Cô lập tức rút ra một chiếc ngọc bội trắng, rót thần lực vào đó.
Một lát sau, từ ngọc bội vang lên giọng nói: "Chân Chân, lâu lắm không tìm ta, sao đột nhiên rảnh rỗi liên lạc với ta thế?"
Kim Chân Chân cười: "Ta nhớ lúc trước cô nói trong Đại Hoang có đá Ngũ Sắc Bổ Thiên."
"Ta rất có hứng thú với thứ đó, có thể nói cho ta cụ thể được không?"
Đối phương sững người.
Lập tức.
Ngữ khí có chút tức giận: "Cô hay lắm! Ta tưởng giữa chúng ta là tình cảm, không ngờ lại là một vụ làm ăn nữa!"
"Nói đi! Lần này cô lại giúp ai tìm đá Ngũ Sắc Bổ Thiên nữa?"
"Lâu như vậy chẳng liên lạc, vừa mở miệng là chuyện của người khác, tức chết ta rồi!"
Kim Chân Chân cười giải thích: "Ái ya! Lần này thật sự không phải chuyện của người khác!"
'Thế là chuyện của ai? Chẳng lẽ của cô?"
"Không phải, là chuyện của người đàn ông của ta!"
"Ái chà! Người đàn ông của cô? Rốt cuộc là ai mà lọt được vào mắt Kim Chân Chân cô thế!" Người phụ nữ kia rát kinh ngạc, có chút không dám tin: "Hồi ở Đại Hoang, đám người Hỗn Lôi, Kình Mộc theo đuổi cô, cô chẳng cho chút thể diện nào cơ mà!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!