Ầm! Tiếng nổ chát chúa, cây rìu khai sơn bổ thẳng vào người Diệp Bắc Minh, bụi cuộn lên mù mịt che kín trời!
Khói bụi lập tức nuốt chửng cả hai người.
"Phong Linh!"
Kim Chân Chân hét lên.
Cô không lo cho Diệp Bắc Minh. Gã này đung là quai vật: tám mươi mốt Đế Tổ vây đánh, đến mức làm vỡ không gian thành hố đen mà cũng chẳng làm hắn sứt mẻ.
Cô lo cho Phong Linh.
Vù!
Một luồng gió dữ thổi qua, màn bụi tung tóe tản đi.
Mặt đất dưới chân Diệp Bắc Minh đã nổ tung; Phong Linh vẫn đứng nguyên tại chỗ, gương mặt đỏ bừng.
Chiếc rìu khai sơn trong tay cô đã nổ tan thành vụn.
Cô vừa sững sờ vừa kích động, dán mắt vào Diệp Bắc Minh, đôi mắt tròn xoe: "Ngươi ... mạnh quá ... "
"Phong Linh! Cô không sao chứ?" Kim Chân Chân lao tới.
"Ta không sao ... "
Phong Linh mặt còn ửng đỏ, cứ lén liếc Diệp Bắc Minh mãi.
Kim Chân Chân thầm kêu không ổn.
Tộc Man Hoang sùng bái kẻ mạnh nhất! Ngay cả Phong Linh cũng là kiểu phụ nữ mê sức mạnh.
Thấy Diệp Bắc Minh mạnh như vậy, không phải cô đã nhìn trúng công tử rồi đấy chứ?
"Khụ khụ! Phong Linh!"
Bóng Kim Chân Chân lướt lên, chắn trước mặt Diệp Bắc Minh, che khuất luôn tầm mắt của Phong Linh: "Bọn ta đến đây để hỏi tung tích của đá Ngũ sắc Bổ Thiên. Bây giờ cô có thể nói tất cả những gì cô biết cho tôi rồi chứ?"
"Ơ, được chứ."
Giọng Phong Linh bỗng trở nên dịu dàng.
'Xong rồi ... Nha đầu này rõ ràng là kiểu nữ hán tử! Trước mặt đàn ông đax bao giờ dịu dàng như thế đâu!' Kim Chân Chân thầm kêu.
Cô va Phong Linh la bạn rat than.
Nhưng cô thực sự không muốn chia sẻ người đàn ông của mình với chị em
tốt
Dù Diệp Bắc Minh co nhiều phu nữ, cảm giac chiếm hữu trong lòng Kim Chân Chân vẫn không giấu nổi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!