Thời gian trôi qua từng giây từng phút, có lẽ đã qua một ngày, có lẽ đã qua một năm!
Có lẽ là mười năm, có thể là một trăm năm!
Đột nhiên, Diệp Bắc Minh cảm giác mọi thứ xung quanh biến đổi!
Người trên quảng trường Bổ Thiên biến mất sạch!
Anh rơi vào một vùng Hỗn Độn!
Bốn phía một mảnh hỗn độn, người anh như rơi vào một hắc động, không có ánh sáng, không có mặt đất, không có không khí, và càng không có con người, mọi thứ đều là hư vô!
"Đây là đâu?"
"Tiểu Tháp!"
Không có lời hồi đáp nào.
Không biết đã qua bao lâu, Diệp Bắc Minh phát hiện, trên người mình có gì đó đang phát sáng!
"Hửm?"
Anh giơ tay nắm lấy, một cái búa đá xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Đây là ... búa đá Bàn Cổ?" Diệp Bắc Minh cả kinh.
Anh vô thức vung tay chém ra một búa!
'Rắc' một tiếng, giống như có thứ gì đó bị anh bổ nát!
Không gian tối đen bỗng bùng lên ánh sáng, vùng không gian tối đen xuất hiện ánh sáng!
Sau khi ánh sáng xuất hiện, thế giới không còn tối tăm nữa, khí Hỗn Độn xung quanh cuộn trào!
Thanh khí bay lên, hóa thành bầu trời!
Trọc khí rơi xuống, hóa thành Cửu U!
Lại xuất hiện một vùng tạp chất, lơ lng trên Cửu U, hình thành từng phiến từng phiến đại lục!
"Đù mé! Búa đá Bàn Cổ, khai thiên lập địa!"
Diệp Bắc Minh chấn động!
Anh lại nhìn thấy cảnh khai thiên lập địa?
Khoảnh khắc này, trên người Diệp Bắc Minh tỏa ra hào quang vạn trượng!
Trên quảng trường ở vùng đất Bổ Thiên, mấy chục vạn Đế Tổ đều chấn động nhìn sang: "Tên này ... ngộ rồi! Hắn ngộ rồi!"
"Sao có thể chứ? Ta đã ở đây mấy tỷ năm, ta còn chưa lĩnh ngộ đây này!"
"Hắn mới tới bao lâu? Mới một tháng? Thế mà đã ngộ ra rồi!"
"Không! Không! Không thể thế được ... hắn có tư cách gì mà lĩnh ngộ sức mạnh thiên đạo? Giả thôi, nhất định là giả ... " Nhiều Đế Tổ vừa khóc vừa cười, không thể chấp nhận được chuyện này.
Trên Thiên Đạo Đài, nhiều đôi mắt nhìn sang!
"Tên nhóc này, thú vị đấy!"
"Mới hai mươi mốt ngày, thế mà lĩnh ngộ được đến bước này!"
"Giỏi đấy, một mầm non tốt! Nhưng con đường phía sau còn dài lắm, đây chưa tính là gì!" Cũng có người cảnh giới Thiên Đạo lắc đầu.
Ánh mắt Thương Lan đầy chấn động: 'Hắn lĩnh ngộ rồi? Mình mất mười chín tỷ năm!'
Luân hồi chuyển thế một trăm linh ba lần, mới có tư cách ngồi ở đây, thế mà hắn chỉ dùng hai mươi mốt ngày đã ngộ ra rồi?'