"Hå?"
Má Thương Lan nóng bừng. Diệp Bắc Minh nói "bao đủ" là ý gì? Chẳng lẽ hắn ...
"Á!"
Thương Lan kêu khẽ một tiếng, vô số ánh mắt xung quanh lập tức quét tới.
Ai nấy đều thầm nghĩ: cô gái này là ai vậy? Sao chưa từng thấy ở nhà họ Tuyệt? Thấy ánh mắt của mọi người, Thương Lan nhanh chóng biến mất.
Cùng lúc đó, Diệp Bắc Minh nghênh ngang đi sâu vào trong nhà họ Tuyệt.
Cổ thành của tổ địa nhà họ Tuyệt rộng mênh mông, tổng cộng có một trăm vòng tường thành đồng tâm, càng vào sâu càng là nòng cốt của nhà họ Tuyệt.
Cả cổ thành này có hơn trăm tỷ người cư trú. năm mươi vòng ngoài, cho dù Diệp Bắc Minh là gương mặt xa lạ, hắn vẫn đi thong dong, không ai cản trở.
Tới vòng bốn mươi chín, hắn mới bị chặn lại.
"Bên trong là nội thành! Huyết mạch trực hệ nhà họ Tuyệt ngoài mười đời, cấm tiến vào!" Một người đàn ông trung niên liếc qua Diệp Bắc Minh một cái, lạnh giọng quát: "Cút!"
Mắt Diệp Bắc Minh thoáng lạnh, lặng lẽ lùi ra, biến mất vào đám đông!
Người đàn ông trung niên kia cười nhạt: "Cái thứ gì chứ! Ngày nào cũng có mấy hạng dòng dõi xa, máu mủ đã loãng, còn muốn vào nội thành!"
"Đúng là mơ giữa ban ngày, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!"
"Đúng vậy! Lão tổ dựng cổ thành nhà họ Tuyệt, cho bọn chúng ở ngoại thành đã là cho cơ hội quá đủ rồi!"
Vài thanh niên nhà họ Tuyệt đứng cạnh cười chế giễu ầm ỹ.
Cách đó không xa, Diệp Bắc Minh quan sát tất cả.
Xem ra nội bộ nhà họ Tuyệt cũng chẳng vững như bàn thạch.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lên tiếng: "Dĩ nhiên rồi, một chủng tộc lớn thế, hơn trăm tỷ người!"
"Ai nấy đều ôm toan tính riêng, sao mà cùng một lòng được!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!