Diệp Bắc Minh khựng lại.
Tổ sào là nơi nào?
Le nào là tang một của cổ thành nhà họ Tuyệt?
"Đúng vậy."
"Tuyệt Bội mạo muội hỏi một câu, ngài ... thật sự không mang lệnh bài thân phận sao?"
Diệp Bắc Minh nhả ra hai chữ: "Phí lời!"
Tuyệt Bội nói: "Thiên Phong lão tổ, vậy e là ngài không vào nổi cổng thành tầng hai đâu!"
"Sao thế?" Lông mày Diệp Bắc Minh nhíu chặt.
Tuyệt Bội khó hiểu: "Thiên Phong lão tổ ngài không biết sao? Tầng hai rất đặc thù!"
"Chỉ cần tiến vào tầng hai là có thể trở về tổ sào! Còn tầng một, nếu không có lệnh của Tuyệt Sát lão tổ, bất kỳ ai cũng không được đến gần!"
"Theo quy tắc, cho dù là ngài ... không có lệnh bài thân phận cũng không vào được!"
Vừa nói.
Tuyệt Bội còn nhắc nhở: "Không xuất trình được lệnh bài, các vị lão tổ khác sẽ đích thân tới kiểm tra thân phận của ngài!"
Trong lòng Diệp Bắc Minh giật thót.
Nếu một cảnh giới Thiên Đạo của nhà họ Tuyệt tới, dù khí tức hắn có thể che giấu, lỡ trong nhà họ Tuyệt còn có chi tiết nào đó hắn không biết thì sao?
Rất dễ bại lộ!
"Thiên Phong! Sao huynh quay về?"
"Không phải huynh đang truy lùng đám tàn dư ở nui Côn Luân à? Tuyệt Nhân đâu? Không về cùng huynh à?" Giọng một người phụ nữ vang lên phía sau.
Quay đầu nhìn lại.
Là một thiếu phụ thân hình đầy đặn, nơi khóe mắt có nốt lệ chí, khi bước đi ngực khẽ dập dềnh.
Dung mạo không tệ, ít nhất cũng đạt chín phần trở lên!
Mang theo khí tức chín muồi!
"Sao nhìn ta cham cham thế?" Thiếu phụ này cung là cảnh giới Thiên Đạo đỉnh phong.
Tuyệt Bội cúi người hành lễ: "Bái kiến Ngụy Lâm lão tổ!"
Trong lòng Diệp Bắc Minh có chút nghi hoặc. Đã là người của nhà họ Tuyệt mà lại họ Ngụy? Chuyện gì vậy?
"Ngụy Lâm, sao muội ở đây?"
"Huynh gọi ta là gì?" Ngụy Lâm sững lại, có chút tức giận.
"Ngụy Lâm chứ còn gì."
"Huynh! Hừ!"
Ngụy Lâm rất tức giận, bước một bước tới trước mặt Diệp Bắc Minh, đưa tay bấu mạnh vào hông hắn.
Thấp giọng quát: "Tuyệt Thiên Phong, huynh hay lắm! Huynh đúng là tuyệt tình!"
"Lúc không có ai thì gọi ta là 'bé cưng', bây giờ lại gọi 'Ngụy Lâm' đúng không?"
"Lần trước, trước khi huynh đi, ở trong phòng ta suốt ba ngày ba đêm, đã hứa với ta thế nào? Bây giờ lại gọi ta là Ngụy Lâm?"
"Lần trước huynh đi vội thế, lệnh bài thân phận của huynh còn bỏ quên lại đây này!”
"Nha đầu này là ai? Huynh muốn chơi người đàn bà khác ta không nói, nhưng hôm nay, huynh phải là của ta!"
Diep Bắc Minh giật mình.
Chết tiệt!
Môn phong nhà họ Tuyệt phóng đãng đến vậy ư?
Tuyệt Bội ở bên cạnh càng kinh hãi, mặt mày tái nhợt.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!