Ngay giây sau, hắn giơ tay khẽ điểm một cái, một luồng năng lượng Hỗn Độn bay ra, cuốn lấy Thẩm Bích Dao và Hoàn Nhi!
Hắn mang theo hai người cùng bay vút lên không!
Cả hai cũng hoàn toàn không bị sức mạnh pháp tắc ảnh hưởng chút nào!
"A! Sao chúng ta lại không sao? Diệp Trầm, người làm thế nào vậy?" Thẩm Bích Dao kích động kêu lên.
Hoàn Nhi cũng mừng rỡ hét to: "Tiểu thư, đây là bay thật sao? Tôi ... tôi có thể bay được rồi?"
Tô Tử Nghiên đứng dưới mặt đất, trong mắt thoáng hiện vẻ ngưỡng mộ!
Cô sống đến chừng này tuổi, rõ ràng có sức mạnh có thể bay, nhưng vì pháp tắc của tộc Côn Bằng, căn bản không dám rời khỏi mặt đất!
Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: "Tôi không sợ sức mạnh pháp tắc. Đúng rồi, Thiên Diễn Tông ở hướng nào?"
"Hướng tây bắc!"
Vút!
Lời còn chưa dứt, ba người đã như sao băng lao vút đi, biến mất ở tận cuối đường chân trời!
Chỉ còn lại mỗi Tô Tử Nghiên ngẩn ngơ đứng tại chỗ: "Võ Tổ ... ha ha ... duyên phận giữa ta với ngài, e rằng kiếp này đến đây là hết rồi nhỉ?"
Trước khi mặt trời lặn, bên ngoài Thiên Diễn Tông!
Ba thân ảnh từ trên trời đáp xuống, làm đệ tử Thiên Diễn Tông đều trợn mắt há hốc mồm!
"Thẩm sư muội ... muội ... muội bay từ trên trời trở về sao?"
"Không thể nào! Chẳng lẽ pháp tắc của tộc Côn Bằng vô hiệu với muội sao?"
Trước son mon Thien Dien Tông lap tức sôi sục!
Thẩm Bích Dao kích động siết chặt nắm tay, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hơi thở dồn dập, mấy vạn dặm đường đó! Nếu cưỡi ma thú mã, ngày đi năm nghìn dặm hết tốc lực, cũng phải mất mấy ngày trời!
Vậy mà bay trên không trung, lại chỉ tốn chưa đến nửa canh giờ!
Quá nhanh!
"Diệp Trầm, đay chính là Thiên Diễn Tông!" Thấm Bích Dao chỉ vào sơn môn, giới thiệu.
"Thiên Diễn Tông được lập sau Tân Kỷ Nguyên, đến nay lịch sử cũng chỉ mấy trăm năm thôi, trưởng lao cảnh giới Bổ Thiên có hơn ba mươi người!"
"Thái Thượng trưởng lão cảnh giới Khổ Hải, tổng cộng có bốn vị!"
Diệp Bắc Minh lấy làm hiếu kỳ: "O? Cảnh giới Khổ Hải?"
Thẩm Bích Dao gật đầu: "Đúng vậy! Đây là cảnh giới do Côn Luân Tông lập
ra!"
"Sau cảnh giới Bổ Thiên, chính là cảnh giới Khổ Hải!"
"Biển khổ vô biên, đạo lộ trường trường! Bọn họ nói con đường tu võ như biển khổ vô bờ, quay đầu chính là bờ. Tu võ giả chúng ta muốn đột phá lên cảnh giới cao hơn, cũng giống như tăng nhân Phật môn vượt biển khổ, chẳng ai biết được điểm cuối ở nơi đâu ... "
Diệp Bắc Minh trầm ngâm mấy giây!
Rồi bật cười!
"Xem ra, hắn vẫn khá có thiên phú đấy!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!