Đâm vao lòng Thẩm Bích Dao!
Cô ta có mơ cũng không ngờ, lần này trở về Thiên Diễn Tông, người sư phụ trước đây cực kỳ yêu thương, hiền từ, hòa nhã với cô ta, lại như biến thành một người khác!
"Thẩm cô nương, thôi đi, không cần cầu xin bà ta nữa đâu, chúng ta đi thôi!" Diệp Bắc Minh lắc đầu, anh tiến lên kéo Thẩm Bích Dao dậy.
Thẩm Bích Dao run rẩy!
Khóc đỏ cả mũi!
Cô ta cứ tưởng, về đến Thiên Diễn Tông, sẽ nhận được an ủi từ sư phụ!
Không ngờ lại nhận được một cú đả kích nặng nề!
"Phụt ... "
Một ngụm máu tươi phun ra!
"Tiểu thư!"
Hoàn Nhi cả kinh, vội vang đỡ lấy Thẩm Bích Dao!
Đột nhiên, bên ngoài viện xuất hiện vài bóng người, nhanh chóng đi vào đây!
Trong đó, một thiếu nữ ăn mặc lộng lẫy vừa trông thấy Diệp Bắc Minh liền kích động đến nỗi suýt thì nhảy dựng lên!
Thiếu nữ lao tới, thẳng tay đẩy Thẩm Bích Dao ra, rồi ôm lấy Diệp Bắc Minh: "Ông xã! Hu hu hu, lúc họ bảo em anh về rồi, em cứ tưởng tất cả chỉ là giả thôi!"
"Ông xã ư?"
Diệp Bắc Minh sững người.
Hai chữ này rất quen thuộc, như đã được khắc sâu trong đầu anh!
"Đúng mà! Ông xã, anh không nhớ em à?"
"Em là Từ Vi! Anh quên em rồi à? Ngày trước ở vùng đất Hư Không, chúng ta đã thề nguyện trọn đời ở Huyền Hồn Quật, anh là người lấy đi lần đầu của em đấy!" Thiếu nữ nói.
Phía sau cô ta, Từ Vinh, Từ Hiểu, Từ Phạm cũng bước vào!
Bọn họ nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ kích động: "Cháu rể! Cháu quên à?"
"Ta là chú Từ Vinh của cháu đây!"
"Vị này là chú Từ Hiểu! Vị này là chú Từ Phạm! Ngày xưa cháu cần tu luyện, nhà họ Từ bọn ra đã cho cháu không ít tài đấy đó!" Ba người thi nhau nói.
Thẩm Bích Dao lại bị đả kích lần nữa!
Cô ta khó khăn ngẩng đầu lên, giọng nói run run, người lạnh căm: "Từ Vi ... ngươi và Diệp công tử là quan hệ đó thật sao?"
Từ Vi nhíu mày: "Tất nhiên rồi! Chuyện giữa ta và chồng ta, còn có thể giả sao?"
Nói xong, cô ta ngả đầu vào lòng Diệp Bắc Minh, kiểu tình nồng ý mật!
"Chồng ơi, anh sao thế, anh không nhớ em à?"