Cửu U ghé sát vào tai Diệp Bắc Minh.
Tỉ mỉ nói lại một lượt cách nuốt chửng lực lượng phong ấn trong người anh, để anh khôi phục trí nhớ!
Diệp Bắc Minh nghe xong, trợn tròn mắt: "Này ... còn có thể như vậy sao?"
Cửu U cắn môi: "Tại thực lực tôi thấp quá á? Nếu tôi có thể tiến vào cảnh giới Thiên Đạo, với sức mạnh của tộc Chúc Cửu Âm tôi, tôi có thể trực tiếp nuốt chửng năng lượng người anh!"
"Nhưng mà tôi lại chưa đủ mạnh!"
Nói tới đây, cô ấy rất là tức giận!
"Hừ! Nếu anh không chịu thì thôi!"
"Tuy cô nãi nãi đã sống mấy tỷ tỷ năm, nhưng vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ đấy!"
"Hừ! Hừ! Hừ! Anh co nhiều phụ nữ như thế, toi con thiệt đay nay! Hừ!" Cửu U tức giận quay người định đi.
Diệp Bắc Minh tiến lên chặn Cửu U lại, anh ngại ngùng nói: "Cái kia ... ý tôi không phải thế ... ờ ... được, tôi đồng ý!"
"Anh chắc chứ?" Cửu U kiêu ngạo nhìn Diệp Bắc Minh một cái.
"Chắc!"
"Không phải cô nãi nãi ép anh chứ?"
"Cô không ép tôi!"
"Hừ! Thế còn tạm được." Cửu U hừ hừ hai cái, tâm trạng khá tốt, nắm tay Diệp Bắc Minh đi tới vực sâu đằng trước.
Một lát sau, trong vực sâu của Hỗn Độn Long Sào, truyền ra một tiếng gầm trầm thấp!
"Gào!"
Một con rắn đen khổng lồ, khẽ gầm trong hư không, trong tiếng gầm vừa có chút hưng phấn, vừa có phần e thẹn!
"Gào!"
Sau đó, một tiếng rồng ngâm vang lên.
Một hư ảnh Huyết Long lao ra từ vực sâu, cuốn lấy bóng Chúc Cửu Âm, đại chiến nổ ra!
Khí Hỗn Độn trong vực sâu dâng lên, cuồn cuộn, bao trùm lên Huyết Long và Chúc Cửu Âm trên không trung!
Sau khi đại chiến bắt đầu, Chúc Cửu Âm chiếm thế thượng phong ngay từ đầu, cô ấy thi triển năng lực cắn nuốt, cơ hồ nuốt trọn Huyết Long!
Gào! Gào!
Trên thân huyết long lóe lên từng đạo phù văn, một cỗ lực lượng cảnh giới Sáng Thế tuôn ra!
Chúc Cửu Âm nuốt hết, trạng thái của Huyết Long ngày càng ổn định!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!