Quỷ Vương kêu lên: "A Man là tên ta dùng khi còn sống, sao nơi này lại biết được?"
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Chuyện đó chỉ có một mình ngươi biết!"
"Tiếp tục đi!"
Đi thêm chừng vài trăm mét nữa, bọn họ liên tiếp trông thấy ba tấm bia mộ:
"Mộ của Sáng Thế Chủ Thần, Thạch Ức!"
"Mẹ kiếp! Tương lai tôi thật sự trở thành Sáng Thế Chủ Thần sao?" Thạch Ức kích động.
Diệp Bắc Minh chỉ cười không nói, đưa tay chỉ hai tấm bia còn lại.
Một tấm là "Mộ của Bách Hoa Chi Chủ, Hoa Nhụy!"
Tấm còn lại là "Mộ của Vạn Linh Chi Vương, Chu Khung!"
"Chuyện này là sao?"
Ba người đều trợn mắt há hốc mồm.
Cửu U và Quỷ Vương cũng nhìn về phía Diệp Bắc Minh. Thinh Loan thì mặt mày căng thẳng, tạm thời vẫn chưa thấy bia mộ của mình, may quá ... nếu để người khác nhìn thấy, chẳng phải mất mặt chết đi được sao?
Diệp Bắc Minh giải thích: "Nơi này có thứ gì đó có thể nhìn thấy rõ mọi thứ trong đầu mọi người."
"Cho nên mới dựng nên một trường ảo cảnh, biến mọi thứ các ngươi nghĩ thành cảnh tượng trước mắt."
"Nhất là lúc các ngươi vừa bước chân vào đây, trong đầu có phải tràn đầy một nguyện vọng mãnh liệt nào đó không?"
Mọi người lần lượt gật đầu.
Trước đó, ai nấy đều lo lắng không biết trong Hỗn Độn Thần Điện có cái bẫy cường đại nào không.
Vậy mà vừa tiến vào phạm vi không gian này, trong lòng lại bắt đầu mơ mộng về tương lai.
"Chẳng lẽ chúng ta đã bị nó ảnh hưởng?" Cửu U nói.
"Không sai!"
Diệp Bắc Minh gật đầu: "Chúng ta tiếp tục đi!"
"Chỉ cần tìm được tấm bia mộ cuối cùng, ảo tượng này hẳn sẽ bị phá vỡ!"
Thinh Loan có chút lo lắng: "Á? Còn phải tìm nữa à?"
"Hay là ... đừng tìm nữa được không ... "
Cô ta cúi gằm mặt, giọng nhỏ như muỗi kêu.
Nhưng chẳng ai để ý tới cô ta, ai nấy chỉ mong sớm rời khỏi nơi quỷ quái này.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!