Diệp Bắc Minh gật đầu.
Hắn chỉ muốn mau chóng trở về!
Với cảnh giới Sáng Thế đỉnh phong hiện giờ, chỉ cần về lại vũ trụ ban đầu, hắn có thể ngang nhiên nghiền ép tất cả!
Ngay cả nghịch chuyển thời không cũng chẳng phải chuyện khó!
Còn về vũ trụ Lăng Hoàn, hắn thực sự không mấy hứng thú!
"À phải rồi, Bia Thần cô nói là cái gì vậy?" Diệp Bắc Minh hỏi.
"Cụ thể thì ta cũng không rõ!"
Hoa Vị Danh lắc đầu: "Ta chỉ biết đó là một tấm bia đá màu đen!"
"Không biết làm từ chất liệu gì, chẳng rõ lai lịch ra sao, chỉ biết nó cứ thế sừng sững trên đỉnh Sáng Thế Thiên Trụ!"
"Chỉ cần thực lực đủ mạnh, là có thể khắc tên mình lên Bia Thần!"
"Dĩ nhiên quá trình này vô cùng gian nan, ít nhất phải đạt đến cảnh giới Chủ Thần mới có tư cách lưu danh lên đó!"
Diệp Bắc Minh hỏi: "Mục đích khắc chữ là gì?"
"Mục đích?"
Hoa Vị Danh sững người, rồi lắc đầu: "Chắc chẳng có mục đích gì đặc biệt, khắc tên len Bia Than la để thể hiện thực lực thôi!"
Diệp Bắc Minh khẽ hừ mũi, lập tức mất hứng với cái Bia Thần đó.
Với cảnh giới của hai người, mỗi bước gần như đã vượt qua cả một tinh vực.
Vậy mà phải mất trọn nửa tháng, bọn họ mới tới được đỉnh Sáng Thế Thiên Trụ!
"Đây chính là Thiên Hạ Đệ Nhất Tông?"
Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên.
Thiên Hạ Đệ Nhất Tông vô cùng khí phái. Chỉ riêng cổng lớn của tông môn đã cao đến hàng nghìn tỉ trượng, dựng trên một mảnh đại lục, hùng vĩ bao la, hàng tỉ tỉ tu võ giả ra vào như mắc cửi!
Diệp Bắc Minh ước lượng sơ sơ!
Chỉ trong một hơi thở đa co ít nhất hon một tram triệu tu võ giả ra vào!
"Cổng lớn khí phái thật!"
"Nếu thật sự tồn tại Nam Thiên Môn, e cũng chỉ đến tầm này thôi nhỉ?"
Ngay cả Diệp Bắc Minh cũng không nhịn được phải cảm thán.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng truyền âm: "Quả thực khí phái! Chẳng trách dám xưng Thiên Hạ Đệ Nhất Tông?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!