"Nhưng sư phụ ... "
Trái tim Bạch Hồ lập tức rơi xuống đáy vực.
"Câm miệng! Bổn tọa che chở ngươi bấy lâu, với thiên phú của ngươi, căn bản không xứng làm đệ tử của bổn tọa!" Đoàn Thiên Đức chẳng khách khí chút nào, sau đó tầm mắt chuyển sang Diệp Bắc Minh.
'Tiểu sư điệt, trăm vị sư phụ của cậu là đồ ăn hại, nhưng cậu thì không!"
"Bao năm qua, ta vẫn âm thầm quan sát thiên phú của cậu, vũ trụ chúng ta diệt vong, cũng nằm trong dự liệu của ta!"
Diệp Bắc Minh chấn động: "Đại sư bá, người dự đoán được hết à?"
"Đúng vậy!"
Đoàn Thiên Đức gật đầu.
Diệp Bắc Minh hít sâu một hơi: "Vậy Luân Hồi Thiên Công ... "
Đoàn Thiên Đức trả lời: "Như cậu nghĩ, ta sáng tạo ra đấy!"
Diệp Bắc Minh hỏi tiếp: "Vậy đạo đài Luân Hồi thì sao?"
"Cũng là ta tạo ra!"
Đoàn Thiên Đức nói.
Đồng tử Diệp Bắc Minh khế co lại!
Mọi chuyện vượt xa dự liệu của anh!
Trước đây, Diệp Bắc Minh nghĩ, đại sư bá Đoàn Thiên Đức chỉ là một người cá tính, không chạy theo số đông. Không ngờ ông ấy lại sáng tạo ra Luân Hồi Thiên Công, còn tạo ra đạo đài Luân Hồi!
"Nhóc con, nhìn bộ dạng cậu, chắc vẫn chưa biết tác dụng thật sự của đạo đài Luân Hồi nhỉ!"
"Đại sư bá, như nào ạ?"
Mí mắt Diệp Bắc Minh giật giật.
Đoàn Thiên Đức nói: "Luân Hồi Thiên Công kết hợp với đạo đài Luân Hồi, tu luyện đến cảnh giới tuyệt đỉnh!"
"Cậu có thể coi thường hết thảy, tạo ra một lĩnh vực chỉ thuộc về mình, chọn một người rồi nhốt vào lĩnh vực Luân Hồi!"
"Trừ phi cậu chết, bằng không pháp tắc của bất cứ ai cũng không thể ảnh hưởng đến cậu!"
Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Là sao ạ?"
Đoàn Thiên Đức liec Diệp Bắc Minh một cái: "Nhóc con, nếu ta là trăm vị sư phụ của cậu, ta sẽ không nhận cậu làm đồ đệ đâu!"
"Ngộ tính của cậu, quá kém!"
"Đầu óc, quá ngu!"
Đù mé!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!