Hư ảnh hoàn toàn tan biến!
Diệp Bắc Minh cực kỳ hưng phấn, trong lòng càng kích động!
Thứ nhất, Luân Hồi Thiên Công đã tu luyện viên mãn!
Thứ hai, cảnh giới của hắn đã đạt tới cảnh giới Sáng Thế đỉnh phong!
Thứ ba, bản thể Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã trở về!
Tam hỉ lâm môn!
Ngược lại, Bạch Hồ vẫn đứng im lặng bên cạnh, tâm trạng có chút ủ rũ: "Diệp công tử, chúc mừng công tử."
Diệp Bắc Minh biết vì sao Bạch Hồ buồn bã: "Bạch Hồ, đại sư bá tôi vốn là người như thế."
"Tính ông ấy cao ngạo, ngay cả sư đệ của chính mình ông ấy còn chẳng coi ra
gì!'
"Vừa rồi cô cũng thấy đấy, ông ấy cũng đâu coi trọng tôi! Cho nên, ông ấy không phải cố ý nhắm vào cô, cũng không phải coi thường riêng mình cô, mà là ... công bằng coi thường tất cả mọi người!"
"Ơ ... Diệp công tử ... " Bạch Hồ đầy vẻ nghi hoặc.
Diệp Bắc Minh cười nói: "Ông ấy có báo mộng nhờ cô bảo vệ nơi này!"
"Thế đã đủ chứng minh ông ấy thừa nhận cô rồi!"
"Nếu cô đồng ý, tôi có thể truyền cho cô một ít tuyệt học của sư môn! Tạm thay đại sư bá thu nhận cô làm đệ tử ghi danh, đợi sau này gặp lại đại sư bá, rồi để ông ấy quyết định có thu nhận cô làm đệ tử chính thức hay không, cô thấy thế nào?”
Bạch Hồ điên cuồng gật đầu.
Đương nhiên cô ta đồng ý!
"Được! Ớ chỗ tôi có kiếm đạo, y thuat, luyện đan, luyện khí ... cô muốn học cái nào?"
"Ta học y thuật đi! Tư chất tu võ của ta ... có vẻ hơi kém ... " Bạch Hồ ngượng ngùng cười cười.
Diệp Bắc Minh không hề giữ lại!
Đã là người Đoàn Thiên Đức chọn, chắc chắn đáng tin!
Hắn trực tiếp truyền cho Bạch Hồ Quỷ Môn Thập Tam Châm, Hoàng Đế Nội Kinh!
Bạch Hồ rất thông minh, chỉ trong một ngày đã ghi nhớ toàn bộ, vị trí các huyệt đạo trên thân người cũng thuộc làu, mặc cho Diệp Bắc Minh thử hỏi thế nào, Bạch Hồ đều đáp trôi chảy!
"Không tệ, rất có thiên phú, y đạo rất hợp với cô." Diệp Bắc Minh gật đầu.
"Cảm ơn Diệp ... công tử, ta ... có thể gọi công tử là Diệp sư huynh không?" Bạch Hồ ngẩng đầu, trong mắt mang theo chút chờ mong.
"Có thể."
"Được, Diệp sư huynh!"
Bạch Hồ mừng rỡ nhảy cẫng lên, ôm chặt lấy cánh tay Diệp Bắc Minh.
Một khối đẫy đà trước ngực cô ta không ngừng cọ vào cánh tay hắn!
...
Cùng lúc đó.
Cách nơi Diệp Bắc Minh đang ở vô số vạn dặm, trên một mảnh đại lục khác!