"Rốt cuộc là chuyện gì thế này?"
"Tại sao bọn ta không thể bước vào lĩnh vực pháp tắc của hắn?"
Đám trưởng lão Thiên Hạ Đệ Nhất Tông đều khiếp sợ đến cực điểm. Bọn họ dùng đủ mọi thủ đoạn, nhưng Đạo đài Luân Hồi của Diệp Bắc Minh lại như hoàn toàn không tồn tại!
Rõ ràng có thể nhìn rất rõ, Đạo đài Luân Hồi nam ngay trên Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!
Nhưng ...
Một khi bọn họ ra tay, tất cả đòn tấn công đều xuyên thẳng qua Đạo đài Luân Hồi!
Không thể gây chút ảnh hưởng nào tới Diệp Bắc Minh trong lĩnh vực Luân Hồi!
"Nói! Rốt cuộc là chuyện gì?" Viêm Quật gầm lên về phía Diệp Thí Thần.
Diệp Thí Thần lắc đầu: "Ta không biết! Ta cũng chưa từng thấy tình huống này!"
"Phế vật! Ngươi không phải là phân thân của hắn sao? Vậy mà lại không biết?" Viêm Quật giận dữ gầm lên.
Diệp Bắc Minh liên tiếp giết Từ Tiên, Từ Tĩnh, Từ An, khiến hắn ta có dự cảm cực kỳ xấu!
Có lẽ ...
Người tiếp theo chính là hắn ta!
Quả nhiên, ánh mắt Diệp Bắc Minh chợt di chuyển, rơi xuống người Viêm Quật, Viêm Hình!
"Ca ... hắn đang nhìn đệ ... "
Viêm Hình sợ đến mặt mũi trắng bệch!
Viêm Quật thầm kêu không ổn rồi.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Diệp Bắc Minh khóa chặt hai huynh đệ hắn ta, ngay khoảnh khắc Diệp Bắc Minh chuẩn bị hút cả hai vào trong lĩnh vực Luân Hồi ...
"Tiểu tử! Lão phu biết là chuyện gì rồi!"
Một ông lão của Viêm Tộc chắn trước mặt hai người!
Ông ta bùng phát ra lĩnh vực pháp tắc của mình, chặn hết mọi thứ: "Lĩnh vực pháp tắc của ngươi căn bản không nằm ở thế giới này, mà ở một tầng không gian hư vô nào đó phải không?"
"Hình ảnh bên ngoài, là ngươi chiếu ra từ trong không gian hư vô!"
"Cho nên bọn họ mới không chạm được vào ngươi!"
Nghe tới đây.
Viêm Quật thở phào một hơi!
Hắn ta cực kỳ phẫn nộ, bóp chặt cổ họng Diệp Thí Thần: "Mẹ nó! Tất cả là tại ngươi, suýt nữa hại ta mất mạng!'