Ngay khoảnh khắc bốn chữ Đạo đài Luân Hồi rơi xuống, không gian quanh người Mã Tuấn Kiệt chợt nghẹt lại!
Cả người hắn ta liền biến mất!
"Công tử!"
Hai ông lão cảnh giới Thánh Thần phản ứng nhanh nhất, trong chớp mắt đã phát hiện không thấy Mã Tuấn Kiệt đâu nữa!
Ông lão mặt ngựa hét lên.
Lão chỉ về vị trí Diệp Bắc Minh đang đứng. Nơi đó hiện ra một vùng không gian đỏ như máu!
Ngay tại chỗ ấy còn mọc lên một võ đạo đài khổng lồ, đỏ rực như mau. Trên bề mặt võ đạo đài, rãnh sâu chẳng chịt, như vô số máng máu!
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy, những máng máu đó chính là từng đạo phù văn được khắc thành ấn!
Trên võ đạo đài chỉ còn lại hai người!
Diệp Bắc Minh và Mã Tuấn Kiệt!
"Tiêu rồi!"
Hoa Nghê Thường nhìn thấy cảnh tượng này, mí mắt giật giật dữ dội.
Lúc ở Thiên Hạ Đệ Nhất Tông, Diệp Bắc Minh từng sử dụng Đạo đài Luân Hồi, ngang nhiên dưới ánh mắt của mấy chục tỷ người, giữa vòng vây của mấy chục cường giả cảnh giới Chủ Thần, mạnh mẽ chém chết ba người là Từ Tiên, Từ Tĩnh, Từ An!
Giờ khắc này, hắn lại một lần nữa dùng Đạo đài Luân Hồi với Mã Tuấn Kiệt, tiểu tử này đúng là đã nổi sát tâm thật rồi!
"Diệp Bắc Minh, đừng xốc nổi!"
"Đây đều là hiểu lầm, han ta đến từ nha họ Mã ở Vũ trụ Thánh Dương! Thân phận cực kỳ đáng sợ, không phải loại mà nhà họ Từ, Viêm Tộc của Thiên Hạ Đệ Nhất Tông có thể so được đâu. Ngươi ... đừng làm bừa!" Hoa Nghê Thường hoảng hốt.
Đạm Đài Tư Âm cũng sinh ra một dự cảm chẳng lành!
Bà ta vội lên tiếng: "Tiểu tử, ngươi đang làm gì đấy?"
"Ta ra lệnh cho ngưoi, lập tức thả Mã Tuấn Kiệt ra!"
"Mau bảo vệ công tử!"
Ông lão mặt ngựa trầm giọng quát một tiếng, cùng ông lão cảnh giới Thánh Thần còn lại bước thẳng một bước, hơn chục cường giả cảnh giới Chủ Thần phía sau cũng vội vàng đuổi theo, đồng loạt xông đến bốn phía Đạo đài Luân Hồi, trực tiếp lao vào!
Muốn chém chết Diệp Bắc Minh ngay lập tức!
Vèo! Vèo! Vèo ...
Nhưng mọi người kinh ngạc phát hiện, bọn họ lại xuyên thẳng qua Đạo đài Luân Hồi!
"Sao lại thế này?"
"Lĩnh vực pháp tắc này, chúng ta không thể chạm vào?"
Đám người nhà họ Mã sợ hãi biến sắc!
Lúc này, Mã Tuấn Kiệt trên võ đạo đài vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Hắn ta vẫn chắp tay sau lưng, đảo mắt nhìn xung quanh, khóe môi mang theo nụ cười trêu chọc nhàn nhạt: "Yo! Đây là chỗ nào? Tiểu tử, ngươi hút ta vào đây là muốn làm gì?"
"Sát ý nồng đậm thật ... Sao thế? Ngươi muốn giết ta?"
Nói xong câu đó, khóe miệng Mã Tuấn Kiệt càng tràn đầy khinh miệt.
Hắn ta cho rằng Diệp Bắc Minh chắc chắn là điên rồi!
Một kẻ cảnh giới Sáng Thế cỏn con, dám vọng tưởng giết hắn ta - một cường giả cảnh giới Chủ Thần cấp năm?