Mã Thiên Kiều hưng phấn cười to.
Hắn ta trừng mắt nhìn Diệp Bắc Minh, rồi nói như ra lệnh: "Nếu ngươi đã chịu làm tùy tùng của ta, còn không mau thả ta ra?"
"Thực ra vẫn còn một cách nữa."
"Cách gì?"
"Giết ngươi, ta tự đến Thánh Dương Thánh Địa!"
Nghe thấy câu này, Mã Thiên Kiều hít một hơi lạnh!
Hắn ta trợn tròn mắt nhìn Diệp Bắc Minh như thấy quỷ: "Ngươi điên à? Chỗ này là nhà họ Mã đấy! Ngươi dám động đến một sợi lông của ta, cha mẹ ta sẽ biết ta xảy ra chuyện ngay!"
"Đến lúc đó, ngươi cũng không thể ra khỏi nhà họ Mã, tất cả mọi người đều phải chết!'
"Vậy sao?"
Diệp Bắc Minh buồn cười lắc đầu.
Anh vung tay, một cái tát giáng xuống!
"A! Đừng mà!"
Mã Thiên Kiều hóa thành huyết vụ ngay tại chỗ!
Cùng lúc đó, trong một căn mật thất ở nhà họ Mã, một thiếu phụ bỗng mở mắt ra, mí mắt giật dữ dội!
"Tiểu Nga, sao vậy?"
Người đàn ông trung niên bên cạnh, nghi hoặc nhìn sang.
Tần Nga tim đập rất nhanh: "Không đúng ... rất không đúng, tôi cứ có cảm giác con trai xảy ra chuyen rồi!"
Mã Tiêu Vân thản nhiên nói: "Sao thế được? Với thế lực nhà họ Mã ta, ai dám động vào Kiều Nhi?"
"Hơn nữa Kieu Nhi đang ở ngay trong toc! Noi đi cung phải noi lại, kể cả nó có rời gia tộc ra ngoài lịch luyện, nghe đến tên nhà họ Mã ta, có ai dám không nể mặt chứ?"
"Bà cứ lo xa!"
"Không! Chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi!"
Tần Nga đang rất hoảng.
Bà ta vội vàng ra khỏi chỗ bế quan!
"Tiểu Nga! Bà ... "
Mã Tiêu Vân đành chịu, nhưng vẫn đi theo!
Sau một hồi dò hỏi, biết được hướng đi của Mã Thiên Kiều, hai người lần theo tung tích, tới một một viện phủ xa hoa của nhà họ Mã, bốn lão giả đang canh trước cửa!
Thấy Tần Nga và Mã Tiêu Vân tới, bốn lão giả sợ tái mặt!
Phịch! Một cái quỳ xuống!
"Lão gia! Phu nhân!"
Mã Tiêu Vân không nói gì.
Tần Nga lại nổi giận đùng đùng: "Lũ nghịch tặc! Công tử đâu?"
"Ta bảo các ngươi kè kè sát bên bảo vệ công tử cơ mà? Ai cho phép các ngươi dám rời khỏi công tử nửa bước?"
"Cái này ... cái này ... "