"Đồ trong bảo khố này, muốn lấy gì cứ lấy!"
"Ò ...
Hai người yếu ớt gật đầu.
Sau khi tháp Càn Khôn Trấn Ngục đập liền mấy chục cái!
'Rắc' một tiếng, phong ấn nổ tung!
"Nhóc con, tinh phách Chân Long nhiều quá, chúng sắp chạy rồi!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở.
Những luồng tinh phách Chân Long này, đều có ý thức riêng!
Diệp Bắc Minh không chút do dự, mở ngay tầng sáu nghĩa địa Hỗn Độn, hút toàn bộ tinh phách Chân Long vào trong thế giới không gian!
Sau khi làm xong những việc này!
"Tiểu Tháp, tiếp tục! Vơ vét cho tôi!"
"Chỉ cần nhét được cứ nhét, lấy hết đi!"
"Được!"
Một người một tháp, như cuồng phong quét qua!
"Tinh thạch vũ trụ? Mau tránh ra, ta sợ dịch Lôi Kiếp tỷ năm hiểu lầm!"
"Đan dược cảnh giới Chủ Thần? Rác rưởi gì vậy? Chật chỗ rồi!"
'O ha ha ha ha ... không ngờ lại có một cục Hỗn Độn thần tủy! Đồ tốt ... không gian ấy hả, nhét một tí là có chỗ ngay ... " Tháp Càn Khôn Trấn Ngục triệt để điên cuồng.
Từ tầng một đến tầng 108, các tầng được nhét đầy ắp hết!
Nhẫn trữ vật trong tay Diệp Bắc Minh!
Tầng một đến tầng sáu nghĩa địa Hỗn Độn, cũng chất kín đồ!
Dù vậy.
Số bảo vật khuân đi còn chưa tới một phần mười trong bảo khố nhà họ Mã!
Một canh giờ sau.
Diệp Bắc Minh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, anh gào lên:
"Tiếp tục đi! Các cô ngây ra đó làm gì?"
"Diệp công tử, túi ta đầy rồi, thật sự không nhét nổi nữa!" Hoa Vị Danh có hơi ngại ngùng.
Đạm Đài Yên Nhi ngây thơ hỏi: "Diệp công tử, chúng ta có lấy nhiều qua không?"
Đù mé ... các cô đang nghĩ cái gì vậy? Nhà họ Mã là kẻ địch của chúng ta!" Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Lấy đồ của kẻ địch, còn ngại lấy nhiều quá à?"
"Nếu không tại không gian không đủ, ta thật sự muốn bê luôn cái bảo khố này đi!"
Ngay khi ba người không thể nhét thêm cái gì nữa!
Đột nhiên.
Một giọng nói già nua từ bên ngoài truyền vào: "Kiều Nhi, cũng đủ rồi chứ?"
"Con định vét sạch bảo khố của gia tộc đấy à?"
Nghe thấy giọng nói này, Diệp Bắc Minh cảm thấy tê cả da đầu!
Một cảm giác nguy cơ chưa từng có bùng lên từ đáy lòng!
Chỉ qua câu nói, anh đã cảm nhận được, thực lực của người này sâu không lường được!
Chắc chắn là một vị Thánh Thần đỉnh cấp!
'Nhóc con! Nguy hiểm! Bên ngoai la mot vị Thanh Thần! Phải làm sao đây? Chạy không?" Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục ngưng trọng: "Với thực lực của cậu, một khi bị phát hiện, e là ... lành ít dữ nhiều!"
Ánh mắt Diệp Bắc Minh trở nên ngưng trọng!
Hoa Vị Danh và Đạm Đai Yên Nhi ở bên cạnh, sợ đến nỗi mặt tái nhợt!
Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: "Không thể chạy!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!