Cùng lúc đó, Diệp Bắc Minh đã đi tới cuối con đường ở hướng khác trong hang đá!
Vị trí này hoàn toàn trái ngược với chỗ mà Hầu Tử và Mộc Thiên Tuyết biến mất!
Một đằng nằm ở phía đông thông đạo, một đằng nằm ở phía tây thông đạo!
"Tiểu Tháp, chỗ này chẳng có gì cả!"
Diệp Bắc Minh nhíu mày.
Chỗ này trống không, ước chừng nằm ở độ sâu ba vạn mét dưới lòng đất!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi: "Nhóc con, cậu thấy chỗ này với lối vào bí cảnh mà Mộc Thiên Tuyết nói, có gì khác biệt không?"
Diệp Bắc Minh ngẩn ra, anh hồi tưởng lại nơi mình tới lúc nãy: "Hình như, chỗ này rất lạnh!"
Cúi đầu nhìn!
Nham thạch trên mặt đất đã kết một tầng sương trắng lạnh buốt.
Còn chỗ cửa vào bí cảnh mà Mộc Thiên Tuyết nói, cực kỳ khô nóng, thậm chí còn trông thấy dung nham chảy cuồn cuộn!
"Một bên lạnh, một bên nóng, chứng tỏ điều gì?" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói.
Diệp Bắc Minh phản ứng rất nhanh: "Một bên là âm! Một bên là dương!"
"Chẳng lẽ bí cảnh này, chia làm hai nơi! Âm dương tương hỗ, hỗ trợ lẫn nhau?"
"Ha ha ha! Nhóc con, quả nhiên không giấu được cậu! Chính xác là vậy!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười to, chỉ dẫn Diệp Bắc Minh tới trước một tảng đá, rồi chuyển tảng đá ra coi, quả nhiên phát hiện dưới đất có một đạo phù văn ẩn.
Phù văn này chỉ to cỡ lòng bàn tay!
Hơn nữa còn bị người ta che giấu khí tức!
Nếu không chủ động lăn tảng đá này ra, chắc chắn không phát hiện đựợc!
"Nhóc con! Mau truyền thần lực vào!"
"Được!"
Diệp Bắc Minh truyền thần lực vào phù văn!
Trong nháy mắt, tảng đá kia bắt đầu rung lên, hàng chục tảng đá xung quanh nổ tung, trong mỗi tảng đá lại có một đạo phù văn bay ra!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!