"Đa tạ Lâm công tử!"
"Lâm công tử hào phóng!"
Mọi người đỏ hồng mắt, không tiếc mạng lao vào sâu trong hang đá!
Trong một hang đá rộng lớn, trong một rãnh máu, máu tươi chảy dài.
Kèm với từng trận rồng ngâm, bên trong thế mà bộc phát ra huyết khí cực kỳ dũng mãnh, còn hóa thành hư ảnh hình rồng, bay lợn trong không khí!
Mộc Thiên Tuyết vui mừng khôn xiết: "Vương công tử, chúng ta được cứu rồi!"
"Đây cũng là Long Dục Trì!"
Hầu Tử ghé trên lưng Mộc Thiên Tuyết.
Máu gần như chạy cạn.
Mộc Thiên Tuyết cũng suy yếu đến cực điểm!
Cô ấy căn răng đặt Hầu Tử xuống cạnh Dục Long Trì, hít sâu một hơi: "Vương công tử ... mong anh đừng trách ... Thiên Tuyết ... cũng vì không còn cách nào khác ... "
Nói xong, cô ấy cần môi!
Hít sâu một hơi!
Trực tiếp cởi y phục đầy máu trên người Hầu Tử ra!
Một lúc sau, hai người ngâm mình trong Long Dục Trì!
Cùng lúc đó, trong lĩnh vực tuyệt đối của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, thời gian ở đây hoàn toàn không trôi đi!
Dù Diệp Bắc Minh ở đây một năm, mười năm, một triệu năm ... bên ngoài vẫn chỉ trôi qua một giây!
Lúc này.
"Khôi lỗi, quyết chiến sinh tử cho ta!"
"Giết ta bằng mọi giá đi!"
Diệp Bắc Minh triệt để điên cuồng, anh điên cuồng chiến đấu với khôi lỗi được ngưng tụ từ khí Hỗn Độn!
Thực lực của khôi lỗi giống anh, hai người đánh đến long trời lở đất!
Sau ba mươi lần chém chết khôi lỗi, cuối cùng Diệp Bắc Minh cũng không chịu được nữa, bị khôi lỗi chém chết!
Bùm!
Huyết vụ nổ tung!
"Đù mé! Nhóc con, không cần thiết phải liều mạng thế chứ?"
"Bất Tử Thiên Công này, chưa chắc đã là thật!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cả kinh!