Hà Kiếm Minh lạnh giọng: "Các ngươi nhiều người như vậy, luôn sẽ có kẻ có cơ hội leo lên!"
"Huống hồ, điểm số của bọn họ cao hơn các ngươi, đương nhiên có tư cách thủ đài!"
Mấy triệu tu võ giả dưới các Đài Ghi Điểm đều cau mày lại!
"Bỏ đi, cùng lắm là ta không tham gia nữa!"
"Đúng vậy, không tham gia thì ít ra còn giữ được một mạng! Nếu cố leo mấy cái đài này, chưa chắc đã chạm được đến đỉnh, biết đâu đã bị người trên đó giết luôn rồi!" Nhiều người lắc đầu.
Hà Kiếm Minh cười: "Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?"
"Quên không nói cho các ngươi biết! Lối ra của rừng rậm vũ trụ Thượng Cổ, chính là ở tren đỉnh những Đai Ghi Điểm này!"
"Các ngươi chỉ có mười hai canh giờ, nếu không leo lên được, thì vĩnh viễn ở lại nơi này đi!"
Quả nhiên, lời nói vừa dứt.
Trên đỉnh một nghìn Đài Ghi Điểm, vậy mà thật sự ở mỗi cái hiện ra một cánh cổng truyền tống!
"Cái gì?"
Mấy triệu người tham gia khảo hạch có mặt tại đó như bị sét đánh, đầu óc ong ong!
Lối ra lại ở trên đỉnh Đài Ghi Điểm? Hơn nữa chỉ có mười hai canh giờ, một khi không thể rời đi, thì sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở đây? Chẳng phải là chặt đứt đường lui của tất cả mọi người sao !!!
Lâm Uyên cười hỏi: "Hà trưởng lão, ta có thể cho người đi qua từ đây không?"
"Đài Ghi Điểm là lãnh địa riêng của ngươi, tùy ý ngươi!" Hà Kiếm Minh nói: "Nhưng, những người này nếu không khiêu chiến ngươi, mà trực tiếp đi qua cánh cổng kia, thì chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn mà thôi!"
"Đệ tử ngoại môn, như vậy là đủ rồi!"
Khóe miệng Lâm Uyên khẽ nhếch lên.
Hắn chỉ một nhóm hơn chục người: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không leo lên!"
"Rõ, công tử!"
Đám người kia mung ro nhu đien, đay ro rang là Lam Uyen đang mở cửa sau cho bọn họ, cho phép bọn họ trực tiếp đi qua, nghĩa là bọn họ có thể trở thành đệ tử ngoại môn của Thánh Dương Thánh Địa!
Với thân phận của những người này mà nói, đúng là một bước lên trời!
"Còn ngây ra đó làm gì? Leo mau lên!"
"Đúng, đúng! Mang luôn con tiện nhân kia, với cái đồ tiện chủng đó theo!" Có người đề nghị, lap tuc keo theo Moc Thien Tuyet va Hau Tử đang trọng thương bắt đầu leo lên Đài Ghi Điểm nơi Lâm Uyên đang đứng.
Những tu võ giả khác nhìn nhau.
"Làm sao bây giờ?"