Diệp Bắc Minh không thèm nhìn Lâm Uyên!
Trong mắt anh, Lâm Uyên đã là một người chết rồi!
Anh sải bước tiến thẳng đến quảng trường Thời Không, tại đây có mấy triệu tu võ giả, nhưng không ai chú ý đến Diệp Bắc Minh!
"Anh bạn này, họ đang làm gì vậy?"
Diệp Bắc Minh hỏi.
Quảng trường Thời Không có một nghìn cây trụ, trên mỗi trụ đều có một người đứng trên đó, hàng loạt tu võ giả đang điên cuồng leo lên, người đang giữ đỉnh trụ thì điên cuồng công kích, trông không khác gì trò một người giữ ải, vạn người khó qua!
Chỉ là.
Tiền cược của trò chơi này, là mạng sống của mỗi người tham gia khảo hạch!
"Sao thế? Ngươi mới tới à?" Thanh niên áo trắng bị hỏi nhíu mày.
Diệp Bắc Minh gật đầu: "Đúng vậy, trước đó có chút việc, nên đến trễ."
"Ta vừa mới đến thôi!"
Thanh niên áo trắng thấy vậy, ngẩng đầu liếc qua một nghìn trụ bảng điểm, trầm giọng nói: "Là thế này, những trụ này ... "
Giải thích một mạch xong xuôi!
Diệp Bắc Minh xoa cam: "Nói vậy, Thánh Dương Thánh Địa căn bản chẳng coi mạng sống của chúng ta ra gì!"
"Thì có ai bảo không đâu?"
Thanh niên áo trắng mặt mày u ám, vỗ vai Diệp Bắc Minh rồi nói: "Người anh em! Những kẻ có thể sống tới hôm nay, thực lực đều không tầm thường!"
"Có muốn lập đội với ta không? Ta thấy trụ 724 khá ổn!"
"Trên cơ bản chỉ có tầm một trăm nghìn người đang tranh, chúng ta liên thủ, chỉ cần ngươi hỗ trợ ta lên được đỉnh!"
Hắn ta vỗ ngực: "Ta bảo đảm, nhất định sẽ cho ngươi làm một đệ tử ngoại môn!”
"Không cần đâu!"
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Ta có lựa chọn khác!"
"Được thôi, tùy ngươi!"
Thanh niên áo trắng lắc đầu.
Nhưng trong lòng lại chửi thầm!
'Khí tức trên người tên này, chỉ là Chủ Thần cấp sáu, là cái thá gì chứ!'
'Cho dù hắn lập đội với mình, thì cũng chỉ là bia đỡ đạn thôi, thế mà còn mơ lên đỉnh thật đấy à?'