"Diệp Tử!"
Hầu Tử kích động tới run cả giọng: "Thiên Tuyết!"
Mộc Thiên Tuyết ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đẹp tràn đầy vui mừng: "A! Vương công tử!"
Huyền Vẫn ngây người tại chỗ: "Chuyện gì vậy? Hắn chẳng phải đã chết rồi sao?"
Những người còn lại có mặt tại đó cũng đều sợ đến ngây dại.
Một kẻ đã bị đánh thành sương máu, vậy mà còn có thể sống lại?
"Luân Hồi Đan?"
Ông lão đứng sau lung Huyền Vẫn nheo mắt, giọng hơi run lên vì kích động: "Vừa rồi tiểu tử đó nuốt vào ... lại là một viên Luân Hồi Đan? Thứ quý báu này, chỉ cần uống vào là sau khi chết có thể sống lại một lần!"
"Tiểu tử này lại tùy tiện dùng luôn? Lãng phí, quá lãng phí!"
Huyền Vẫn luc này mới hiểu ra: "Lại là Luân Hồi Đan? Lần trước trong hội đấu giá của Vũ trụ Khởi Nguyên ... "
"Ta bỏ ra cả một mười nghìn tỷ thần tinh vũ trụ mà còn không lấy được viên Luân Hồi Đan đó, tiểu tử này moi đâu ra được?"
Ngoài kinh ngạc ra ...
Trong lòng hắn ta càng tức giận nhiều hơn vì sự lãng phí của Diệp Bắc Minh!
Đó là một viên Luân Hồi Đan đấy!
Dưới cảnh giới Thánh Thần, chết là có thể lập tức sống lại!
Gần như là cái mạng thứ hai của tu võ giả!
Tiểu tử này lại dùng kiểu đó?
Đúng là phá của!
"Thì ra là thứ này à! Thế thì hợp lý rồi."
"Tiểu tử này với người anh em của hắn, tình nghĩa sâu thật đấy! Đổi lại là ta, chắc chắn chẳng nỡ dùng đâu." Tô Tử khẽ lẩm bẩm.
Dưới ánh mắt chú ý của vô số người ...
Diệp Bắc Minh nhếch môi cười, chỉ vào vò rượu mừng trong tay Hầu Tử: "Hầu Tử, rượu mừng sau này uống cũng chưa muộn. Tình hình bây giờ, cũng đâu tiện mà uống rượu mừng.'
"Hơn nữa hôm nay còn có điềm huyết quang, hà tất phải uống cho cố?"
"Đúng, đúng, đúng! Ngày tháng còn dài, ngày tháng còn dài!" Hầu Tử điên cuồng gật đầu, ôm chặt Mộc Thiên Tuyết vào lòng: "Thiên Tuyết, chúng ta có thể ở bên nhau rồi, tốt quá!"
Mộc Thiên Tuyết đỏ bừng cả mặt, khẽ gật đầu.
Diệp Bắc Minh nói một câu: "Hai người nghỉ ngơi trước đi, ta đi giết một người.”
"Đúng rồi, ai là Huyền Vẫn?"
Lời nói vừa dứt ...
Soat!
Trên quảng trường Thánh Dương Thánh Địa, hàng trăm triệu ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Huyền Vẫn!
Ngay giây sau.
Ánh mắt Diệp Bắc Minh cũng lia tới. Trong khoảnh khắc đó, Huyền Vẫn bất giác sinh ra một loại ảo giác như bị tử thần khóa chặt!