Khoảnh khắc Tôn Kiếm Châu nổ tung, trái tim của tất cả mọi người cũng run theo!
Còn sợ đến choáng váng nữa!
"Tôn Kiếm Châu chết rồi ... "
Hiên Viên Vô Song mở to mắt, thật sự không dám tin!
Vũ Nhất Minh cúi đầu, tên này lại có thực lực chém chết Tôn Kiếm Châu ư? Nếu ban nãy hắn ra tay, có phải cũng sẽ chết theo không!
"Tiêu rồi ... "
Vương Tịch dừng tay, không đánh với Chí Tôn trưởng lão nữa, ông ta tuyệt vọng nhắm mắt lại!
Chí Tôn trưởng lão biết Diệp Bắc Minh rất mạnh, có thể chém chết Tôn Kiếm Châu, ông ta đoán hẳn là Tôn Kiếm Châu giết Diệp Bắc Minh bốn, năm lần trước, tên nhóc này lại dùng Bất Tử Thiên Công sống lại, sau đó, Diệp Bắc Minh mới giết được Tôn Kiếm Châu!
Vầy mới phù hợp với suy đoán của ông ta!
Nhưng
Diệp Bắc Minh thẳng tay giết luôn Tôn Kiếm Châu, làm ông ta cũng bất ngờ!
"Quan Chí Tôn, ngươi hài lòng chưa?" Vương Tịch tức run cả người: "Mọi người cũng thấy rồi đấy, chuyện này không liên quan tới nhà họ Vương, Diệp Bắc Minh là người giet Ton công tử!"
"Vương Tịch ta muốn cứu người, nhưng lại bị Quan Chí Tôn ngăn cản, về sau nhà họ Tôn ở vũ trụ Khởi Nguyên có trách tội!"
"Thì tất cả đều do Quan Chí Tôn và Diệp Bắc Minh gánh chịu!"
Nói xong, ông ta dẫn theo đám người nhà họ Vương định đi!
"Xoẹt!"
Diệp Bắc Minh vung kiếm chém xuống!
Một đạo kiếm khí hung tàn từ trên trời giáng xuống, trực tiếp xé rách thiên địa, vạch ra một đường ranh giới!
Chặn ngay trước mặt Vương Tịch, ngăn các thành viên nhà họ Vương lại!
"Vương Tịch, ta cho ngươi đi chưa?"
Khí thế hung hăng ngút trời!
Coi thường tất cả!
Khoảnh khắc câu nói này vang lên, nó không khác gì tia sét đánh cái đoàng, tất cả mọi người tại hiện trường đều bị câu nói này của Diệp Bắc Minh dọa cho đờ người tại chỗ, họ nhìn anh với ánh mắt khó tin, suýt thì cắn vào lưỡi!
"Sao hắn dám?" Ngay cả Vũ Nhất Minh cũng choáng váng.
Hắn ta có hậu thuẫn là nhà họ Vũ ở vũ trụ Khởi Nguyên!
Nhưng hắn ta cũng không dám to mồm hống hách với một tồn tại cảnh giới Thánh Thần cấp chín đỉnh phong ở vũ trụ Thánh Dương như này!
Có thể là đối phương kiêng kỵ nhà họ Vũ, không dám chủ động ra tay với hắn!
Nhưng.
Nếu có người dám chủ động khiêu khích uy nghiêm của một Thánh Thần cấp chín, cmn đây khác gì tự tìm đường chết đâu?
Hiên Viên Vô Song ngây người đứng yên tại chỗ, há hốc miệng!
Tô Tử ở xa xa quan sát trận chiến, sợ đến nỗi ngồi bệt xuống!
Không thở nổi, như thể có một bàn tay vô hình bóp chặt cổ cô ta vậy!
"Diệp Bắc Minh, ngươi đang nói linh tinh gì vậy! Còn không mau câm miệng!" Chí Tôn trưởng lão cũng hơi choáng váng.
"Diệp Bắc Minh, cmn ngươi nói cái gì?"
"Ngươi dám an nói với Thái Tổ bọn ta như thế à?"
Vương Thánh mắt đỏ ngầu, đầy tơ máu, hệt như dã thú nổi giận!
Vương Tịch chậm rãi dừng bước, lạnh lùng quay đầu lại, chỉ một ánh mắt mà như khiến cả không gian đông cứng!
Giữa đất trời còn tỏa ra hàn khí rét lạnh!