Mí mắt Diệp Bắc Minh giật giật!
Còn không đợi anh hỏi tiếp.
"Gào!"
Một tiếng rồng ngâm rống lên!
"Bổn tọa sắp sống lại, ai dám quầy rầy? Chết!"
Không ngờ lại là giọng của một người phụ nữ!
Chẳng lẽ đây là một con rồng cái?
Không kịp nghĩ nhiều, một luồng năng lượng hào hùng như sóng thần cuốn tới, trực tiếp đập vào người Diệp Bắc Minh, như thể tính đập tan anh ngay tại chỗ vậy!
"Lực lượng mạnh quá!"
Diệp Bắc Minh cảm nhận được uy hiếp tử vong!
Dù có Bất Tử Thiên Công hậu thuẫn!
Nhưng ngồi không chịu chết cũng không phải phong cách của anh!
Anh giơ tay nắm chặt, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong lòng bàn tay, một kiếm chém ra!
Gào!
Cũng là một tiếng rồng ngâm, theo đó một con huyết long lao ra!
Âm ầm ầm! Một đợt sóng khí kinh thiên động địa nổ ra, tàn phá bừa bãi trong khối năng lượng, Diệp Bắc Minh cũng bị hất văng ra, suýt thì bị hất ra khỏi đoàn năng lượng này!
Anh ổn định thân hình, chủ động tấn công!
Giọng nói đằng trước lại hơi ngạc nhiên: "O? Kiếm của ngươi ... hình như được đấy!"
"Mạnh hơn cơ thể thiếu nữ này gấp trăm lần! Chúng ta làm một giao dịch đi?"
"Giao dịch gì?" Diệp Bắc Minh khựng lại.
Long linh nói: "Ngươi xóa kiếm linh trong thanh kiếm này đi!"
"Ta nhập vào đó, trở thành kiếm linh của ngươi! Phục vụ ngươi một nghìn năm!"
"Trong một nghìn năm này, ta bảo đảm ngươi cầm thanh kiếm này đánh đâu thắng đó! Bách chiến bách thắng, vô địch luôn!"
"Nhưng sau một nghìn nam, ta sẽ đi luôn!"
"Mơ đi!" Diệp Bắc Minh chỉ có hai chữ.
Bảo anh xóa sổ tiểu Huyết? Đùa gì vậy!
"Bổn tọa đã cho ngươi cơ hội, ngươi không đồng ý, vậy thì đi chết đi!"