Nguyên Phinh hoàn toàn không sợ Trảm Long Quyết rơi vào tay Diệp Bắc Minh!
Dù sao thì.
Ngay cả bản thân Nguyên Phinh cũng còn chưa lĩnh ngộ được Trảm Long Quyết này, thậm chí Nguyên Phinh còn hoài nghi, rốt cuộc trên đời này có ai có thể học được Trảm Long Quyết không vậy!
Giơ tay điểm một cái, hàng nghìn phù văn khắc lên không trung, nhìn kỹ, không ngờ chữ nào cũng hình rồng!
Thậm chí, có một số chữ trong này, bản thân Nguyên Phinh còn không đọc được!
Diệp Bắc Minh vừa nhìn một cái đã bị những văn tự hình rồng này hấp dẫn: "Trảm Long Quyết? Thú vị đấy, vậy mà lại là một loại kiếm pháp dùng long lực sáng tạo ra!"
"Sau khi học thành, uy lực của mỗi nhát kiếm đều có thể chém giết Tổ Long?"
"Mà tu luyện Trảm Long Quyết tầng thứ nhất đã cần thực lực cảnh giới Thánh Thần rồi? Xuất phát điểm rất cao nhỉ!"
"Hừ! Đương nhiên rồi, Trảm Long Quyết này ... " Nguyên Phinh kiêu ngạo nói.
Đột nhiên, cô ta như nghĩ ra gì đó, hai mắt mở to nhìn Diệp Bắc Minh: "Sao có thể chứ! Ngươi ... ngươi đọc được chữ của tộc Nguyên Long ta?"
"Đây là chữ của tộc Nguyên Long à? Cũng chẳng có gì đặc biệt, ta nhìn qua là đọc được." Diệp Bắc Minh nói rất bình tĩnh.
Nguyên Phinh lại như bị sét đánh, điên cuồng lắc đầu: "Không thể nào, tuyệt đối không thể!"
Diệp Bắc Minh không để ý đến cô ta!
Anh quay sang ghi nhớ tâm pháp của Trảm Long Quyết.
Sau đó khoanh chân ngồi xuống, thử tu luyện tầng thứ nhất!
"Ngươi! Cuồng vọng!"
"Ngươi đọc được chữ của toc Nguyên Long ta thì cũng thôi đi, thế mà còn vọng tưởng tu luyện tầng thứ nhất? Cái này đến ta còn chưa học được ... " Còn chưa nói hết câu.
Đột nhiên.
Diệp Bắc Minh mở mắt ra, giơ tay nắm một cái, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong lòng bàn tay!