Ánh mắt Phùng Tù trầm xuống: "Hiên Viên Vô Song, chỗ này không phải địa bàn của Hiên Viên thị cô!'
"Nếu đánh thật, cô nghĩ Phùng Tù ta sợ Hiên Viên thị các cô chắc?"
Vừa dứt lời!
Trong hư không vang lên một giọng nói uy nghiêm: "Thế à? Phùng Tù!"
"Nhà họ Phùng ngươi oai phong như vậy từ bao giờ thế, không coi Hiên Viên thị ta ra gì à?"
Nghe thấy giọng nói này, Phùng Tù mặt biến sắc!
Vèo! Vèo! Vèo!
Bảy, tám lão giả cảnh giới Thánh Thần cấp chín vội vàng lùi về, quay về bên cạnh Phùng Tù, bảo vệ hắn ta kín như bưng!
"Tốt quá rồi! Anh trai ta tới rồi!"
Hiên Viên Vô Song mừng rỡ nhìn sang!
Giây tiếp theo.
Hư không rách ra một khe nứt màu tím, một thanh niên như thần vương hạ phàm bước ra, sau lưng là mấy chục lão quái Tinh Túc mặc tử bào màu tím, ánh mắt mỗi người họ sâu như vực thẩm không thể dò xét!
Khí tràng cường đại khiến hô hấp của mọi người cứng lại!
'Hiên Viên Thiên Hạ ... "
Trông thấy người tới, Phùng Tù vô thức lùi lại nửa bước!
Hiên Viên thị có đôi huynh muội!
Được xung là Thiên Hạ Vô Song!
Hiên Viên Thiên Hạ mới một nghìn năm trăm tuổi đã bước vào cảnh giới Thánh Thần cấp tám, cách cảnh giới Thánh Thần cấp chín chỉ một bước nữa thôi!
Tuyệt đối là yêu nghiệt!
Hơn nữa, Hiên Viên Thiên Hạ cực kỳ cưng chiều cô em gái Hiên Viên Vô Song, từ khoảnh khắc Hiên Viên Thiên Hạ bước ra, Phùng Tù liền biết hôm nay hắn ta không đưa Diệp Bắc Minh đi được rồi!
"Ha ha, hóa ra là Thiên Hạ huynh đệ, lâu rồi không gặp!" Phùng Tù cười khan hai tiếng.
"Ai là huynh đệ với ngươi? Ngươi cũng xứng à?"
Hiên Viên Thiên Hạ chế nhạo!
Phùng Tù đen mặt, nhưng không dám phản bác.
"Anh!"
Hiên Viên Vô Song chạy tới, rất là kích động.
"Cuối cùng anh cũng tới rồi, anh không biết đâu! Lần này ra ngoài, em đã chịu biết bao khổ cực, tên khốn Vũ Nhất Minh kia ... " Hiên Viên Vô Song kể một mạch những chuyện đã trải qua.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!