Diệp Bắc Minh khẽ nheo mắt!
Bất kỳ kẻ nào muốn giết mình, đều phải trả giá đắt!
Cho dù ngươi la Hiên Viên thị thì đa sao? Chỉ cần dám ra tay, thì chính là kẻ thù của anh kiếp này!
"Ha ha ha ha! Thế thì đã sao? Người này, ta đã nhận che chở, ngươi không được động vào!" Hiên Viên Thiên Hạ lắc đầu.
Diệp Bắc Minh cảm nhận được, luồng sát ý kia biến mất!
Hiên Viên Vô Song cũng thở phào nhẹ nhõm!
Hiên Viên Thiên Hạ không nhiều lời nữa, trực tiếp dẫn đám Diệp Bắc Minh bước vào thông đạo không gian rời đi!
Để lại Phùng Tù đứng yên tại chỗ, siết chặt nắm đấm: "Hiên Viên Thiên Hạ! Ngươi cứ chờ đó!”
'Theo dõi vị trí của Diệp Bắc Minh cho ta, chỉ cần hắn không đi Hiên Viên thị, hắn mà rời khỏi bên cạnh Hiên Viên Thiên Hạ, thì phải báo ta ngay!"
Nửa canh giờ sau.
Trên không trung một vùng tuyết trắng, Diệp Bắc Minh dừng bước.
"Ngươi xác định không đi cùng bọn ta tới Hiên Viên thị?" Hiên Viên Thiên Hạ lạnh nhạt hỏi.
Giọng nói không có một tí dao động nào, không có cảm xúc gì!
Ánh mắt bễ nghễ thiên hạ quan sát Diệp Bắc Minh, như thể muốn nhìn thấu anh vậy!
Tiếc là, người này như một màn sương mù, khiến người ta không thể nắm bắt được!
"Ta còn có việc riêng! Vừa rồi, cảm ơn các ngươi đã giải vây cho ta, nhưng con người không thể dựa vào người khác suốt đời được!" Diệp Bắc Minh lắc đầu, thản nhiên từ chối.
Anh và Nguyên Phinh đang định rời đi!
"Đợi đã!"
Giọng Hiên Viên Thiên Hạ vang lên.
Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Còn việc gì không?"
"Cầm lấy!"
Hiên Viên Thiên Hạ ném qua một tấm lệnh bài, mặt trên khắc một đồ đằng hình rồng sống động như thật, cho người ta cảm giác khí thế hào hùng!
"Đây là lệnh bài của Hiên Viên thị ta, nếu sau này gặp rắc rối, có thể cầm nó tới Hiên Viên thị tìm ta!" Hiên Viên Thiên Hạ bỏ lại một câu, sau đó dẫn người rời đi.
Hiên Viên Vô Song ngập ngừng liếc Diệp Bắc Minh một cái!
Muốn nói lại thôi!
"Vô Song! Em còn không về à? Lần này em rời nhà hơi lâu đấy!"
"Diệp công tử, ngày sau gặp lại!" Hiên Viên Vô Song nói xong câu này, quay người rời đi.
Sau khi đám người Hiên Viên thị khuất hẳn.
Nguyên Phinh nhìn theo hướng bọn họ rời đi: "Diệp Bắc Minh, sát ý của cái tên Hiên Viên Thiên Hạ đó dành cho ngươi, vẫn chưa hết đâu!"
"Chắc là hắn để mắt tới công pháp của ngươi rồi!"
"Ta biết!"
Diệp Bắc Minh gật đầu, anh cúi đầu nhìn lệnh bài Hiên Viên thị trong tay.
Sau đó tiện tay vứt xuống đống tuyết!
"Đị! Tới bí cảnh tộc Nguyên Long!"
Hai người lao đi theo hướng ngược lại!
...
Trên đường trở về Hiên Viên thị.
"Anh, sao anh khong dẫn họ về Hiên Viên thị?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!