Bảy người cảnh giới Thánh Thần cấp năm, sáu người cảnh giới Thánh Thần cấp bảy, tổng là mười ba người cùng xông lên bao vây Diệp Bắc Minh! Một nam tử trung niên bật cười: "Nhóc con, mạng của ngươi đến đây là hết rồi!" "Suýt thì ngươi vào được thành Nguyên Thủy, lúc ấy bọn ta đâu thể tùy tiện ra tay với ngươi!" "Nhưng đây vẫn là bên ngoài thành Nguyên Thủy, không chịu sự bảo hộ của pháp tắc Nguyên Thủy, ngươi đi chết đi!" Mười ba người cùng xông lên!
"Khoan đã, chị ơi, đừng!"
Tần Nguyên hét to.
Tiếc là tất cả đã muộn!
Ngay sau đó, Tần Nguyên đã chứng kiến một cảnh đời này khó quên, khoảnh khắc mười ba vị cảnh giới Thánh Thần áp sát Diệp Bắc Minh! Trong lòng bàn tay Diệp Bắc Minh bỗng hiện ra một thanh bảo kiếm cổ xưa, anh chém một nhát!
Trảm Long Quyết + Hỗn Độn Vô Cực Công! Thậm chí còn chưa bộc phát kiếm khí Huyết Long, chỉ dựa vào uy lực đơn thuần của nhát chém đó, đã chém cho mười người đi đầu thành huyết vụ ngay tại chỗ!
"A!"
Ba người còn lại, thân thể gần như nổ tung! Lết thân tàn bị đánh bay ra xa, đập lên vách tường thành Nguyên Thủy, chỉ còn chút hơi tàn! "Ngươi ... "
Tần Phù há hốc miệng, hoảng sợ lùi lại, lùi đến mép tinh hạm mới dừng lại! Tần Nguyên sợ run, không ngừng nuốt nước bọt: "Mình biết ngay mà, mình đoán đúng rồi ... chị, em đoán đúng rồi. "Em đoán đúng cái gì?" Tần Phù run rẩy quay đầu. Tần Nguyên cười khổ: "Chị, hần đã nghe lén cuộc nói chuyện của chúng ta, hần biết sáng nay chị sẽ tới giết hằn!" "Nhưng hần vẫn đến, thậm chí sau khi biết quan hệ giữa chị và Cơ công tử, hần vẫn tới!" "Gì cơ?"
Cuối cùng nét mặt Tần Phù cũng thay đổi.
Biết quan hệ giữa mình và Cơ Bộ Trần, thế mà còn dám đến chịu chết! Chầng lẽ tên nhóc này cũng là con cháu trong mười Thánh Tộc lớn? Nhà họ Cơ xếp thứ chín trong mười đại Thánh Tộc! Xếp thứ mười là nhà họ Mộc! Cũng chỉ có nhà họ Mộc là yếu hơn nhà họ Cơ một chút, lỡ tên nhóc này không phải người nhà họ Mộc, thế có mà hần đến từ Thánh Tộc khác mạnh hơn à? "Làm gì có chuyện trùng hợp thế, tên này tên Diệp Bắc Minh cơ mà? Sao hắn có thể là người của Thánh Tộc được!" Tần Phù quả quyết. Vả lại, người của Thánh Tộc muốn đến thành Nguyên Thủy, đến một chiếc tinh hạm cũng không có? Phải chạy bằng hai chân ấy hả? Thế thì càng không thể! "Mặc kệ có phải hay không, chị, chúng ta mau nhận sai đi!" Tần Nguyên sợ tái mặt. Tần Phù tức giận nói: "Đồ vô dụng! Anh rể em là ai?" "Đó là thiếu gia nhà họ Cơ đấy! Chúng ta mà phải xin lỗi à?" Nói xong, cô ta nhìn Diệp Bắc Minh chầm chầm: "Tên kia! Ngươi có dám để ta gọi người tới không?”
Diệp Bắc Minh hơi buồn cười: "Gọi người? Ngươi gọi đi!" Nếu mình đã dám tới thành Nguyên Thủy, chắc chắn sẽ bị người của Hiên Viên thị, và nhà họ Phùng phát hiện, so với việc đợi bị chúng tìm ra, chi bằng cứ làm ầm lên cho chúng biết, mình tới rồi!
Hơn nữa.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!