Nghe vậy, Diệp Bắc Minh nhíu mày!
Trước đây, Hiên Viên Vô Song thanh thuần, lạnh lùng kiêu ngạo như một bông sen trằng!
Giờ lại lộ ra bộ mặt này!
"Anh trai ta chết rồi, chết thật rồi!"
Đôi mắt xinh đẹp của Hiên Viên Vô Song chảy ra một hàng lệ: "Xin mấy vị lão tổ báo thù cho anh cháu, chém chết Diệp Bắc Minh!"
"Câm miệng!"
Một lão giả mặt ngựa quát: "Ngươi là cái thá gì?"
"Anh ngươi chết rồi, ngươi cũng chỉ có thể trở thành vật liên hôn mà tống đi thôi, chỗ này đến lượt ngươi lên tiếng à?"
Đồng tử Hiên Viên Vô Song khẽ co lại, sợ chết khiếp, vội cúi gầm mặt!
Oán độc trong lòng lại càng lớn hơn, cô ta đổ hết tội lỗi lên đầu Diệp Bac Minh: 'Tiểu súc sinh, tại ngươi tất! Nếu không tại ngươi, sao anh trai ta chết được?'
'Ta cũng sẽ không bị lão tổ quát, Diệp Bắc Minh, ngươi đáng chết, đáng chết, đáng chết!'
Lúc này.
Chín vị cảnh giới Hỗn Độn áp sát.
Lão giả răng hô cười dữ tợn:
"Tên này bất tử bất diệt, cứ nhốt hằn lại trước đã!"
"Để ta!"
Một lão giả áo xám phất tay!
Một chiếc bát cổ đón gió mà phình to, thoáng chốc đã to bằng mấy trăm sân bóng rổ, nó ụp xuống, úp cả Diệp Bắc Minh lẫn võ đài vào trong!
Vù! Vù! Vù!
Hư không ù ù chấn động!
Trên trời cao, từng sợi tơ bạc rủ xuống như mưa, nối liền trời với đất!
Một sợi tơ bạc trong số đó rơi trúng người Diệp Bắc Minh, lập tức phát ra tiếng 'xèo xèo', anh kinh ngạc phát hiện, năng lượng thần hồn của mình đang bị ăn mòn!
"A!"
Trường Ngư Tử Minh cũng đang ở trên võ đài hét lên thảm thiết!
Khóe miệng liên tục trào máu, linh đài nơi mi tâm còn nứt ra một đường!
"Đây là cái gì?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!