Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Đô Thị Y Đạo Vô Song - Diệp Thu

"Bạch chủ nhiệm, cô làm sao vậy?"

Diệp Thu thấy vẻ mặt Bạch Băng không thích hợp thì vội vàng hỏi, đồng thời ánh mắt cũng nhìn lướt nhanh qua tấm thẻ.

Chỉ thấy trên thẻ có viết một hàng chữ: "Bảy giờ tối nay, Thủy Tinh Cung, không gặp không về!"

Phía dưới cùng còn có một chữ ký:

Tiêu Thanh Đế!

Ba chữ viết như rồng bay phượng mua, sự tuy tiện trong câu chữ lộ ro mồn một.

Diệp Thu hơi hiếu kỳ vì sao Bạch Băng nhìn thấy tấm thẻ này lại mất kiểm soát như thế, không phải có liên quan đến cái tên trên thẻ đó chứ?

"Bạch chủ nhiệm, Tiêu Thanh Đế là ai?" Diệp Thu hỏi.

"Không liên quan đến cậu." Bạch Băng nói xong thì bước nhanh vào văn phòng.

Diệp Thu cũng chuẩn bị đi theo, không ngờ Bạch Băng đi vào phòng đã "Đùng" một tiếng khoa trái cửa và nhốt hắn ở bên ngoài.

"Bạch chủ nhiệm, Bạch chủ nhiệm ... "

Diệp Thu đứng ngoài cửa gọi vài tiếng mà Bạch Băng vẫn không để ý đến hắn, hắn đành quay người đi đến phòng chăm sóc đặc biệt để tìm Lâm Tinh Xảo.

Hắn vừa vào cửa liền thấy Lâm Tinh Xảo ngồi trên giường bệnh, cầm điện thoại cười "Khanh khách" yêu kiều, thân thể cô lắc lư theo tiếng cười, hai 'Tâm hồn to bự' trước ngực rung lắc mạnh, cứ như sẽ nhảy ra ngoài vào bất cứ lúc nào.

Diệp Thu không chịu được hình ảnh này nên quay người muốn chuồn đi.

"Dừng lại!" Giọng của Lâm Tinh Xảo truyền tới từ sau lưng: "Đến cũng đến rồi, vì sao cậu còn muốn đi?"

Diệp Thu đành xoay người và nói: "Chị Lâm, lần đầu tiên tôi thấy chị cười vui vẻ như vậy nên không đành lòng quấy rầy."

Lâm Tinh Xảo quyến rũ trừng một cái: "Nói thật đi!"

Diệp Thu không nghĩ tới lời nói dối của mình bị Lâm Tinh Xảo liếc một cái đã nhìn thấu, lập tức nói: "Chị Lâm, tôi nói thật, chị đừng tức giận."

"Tôi không giận, cậu nói đi."

Diệp Thu nhìn sang ngực Lâm Tinh Xảo, đỏ mặt nói: "Chị có thể chỉnh cổ áo lại không? Như vậy tôi chịu không nổi."

Lâm Tinh Xảo híp mắt lại, nhìn Diệp Thu mà cười tít và hỏi: "Có thể nói cho tôi biết cậu chịu không nổi thế nào không? Là tâm lý hay là thân thể chịu không được?'

Vấn đề này thực sự quá xấu hổ, Diệp Thu cũng không biết trả lời thế nào, vì thế sắc mặt càng đỏ.

"Cậu qua đây." Lâm Tinh Xảo ngoắc ngón tay với Diệp Thu.

"Làm gì?" Diệp Thu hỏi.

"Gọi cậu qua thì qua đi, bộ tôi ăn thịt cậu hay sao." Lâm Tinh Xảo có vẻ hơi bất mãn.

Diệp Thu đi đến trước giường bệnh.

Lâm Tinh Xảo ngửa đầu, nói: "Sửa cổ áo lại giúp tôi xem nào."

"A!" Diệp Thu hơi kinh ngạc, cúi đầu nhìn thoáng qua rồi đỏ mặt nói: "Chị Lâm, như vậy không tốt lắm, tôi và chị ... "

"Cậu có phải đàn ông không? Nhanh lên!" Không đợi Diệp Thu nói hết lời, Lâm Tinh Xảo đã không kiên nhẫn thúc giục.

"Nhưng mà ... Cái này ... Chị Lâm, tôi xin chị đừng làm khó dễ tôi nữa mà."

"Tôi làm kho dễ cau hồi nào? Nếu cậu không làm theo ý tôi thì tôi sẽ la lên cậu sàm sỡ. Cậu biết tính cách của tôi mà, tôi nói được thì làm được."

"Được rồi được rồi, tôi giúp chị."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!