Đây là lần đầu tiên Diệp Thu có được văn phòng riêng của mình, mặc dù chỉ có mười mét vuông nho nhỏ, nhưng hắn đã rất thỏa mãn.
Bởi vì đây chính là bước đầu tiên để hắn trở thành một bác sĩ vĩ đại!
Hắn dọn dẹp bàn, bật máy tính lên và thay áo blouse trắng ...
Sau khi chuẩn bị xong một loạt công việc, Diệp Thu bắt đầu gọi tên bệnh nhân vào khám bệnh.
Nhưng vào lúc này, Trương Ly Ly hùng hùng hổ hổ vọt vào từ bên ngoài, trên mặt tràn đầy phẫn nộ trừng mắt nhìn Diệp Thu mà chất vấn: "Vì sao người chuyển thành bác si chính thức là anh? Dựa vào cái gì!"
"Tất nhiên là dựa vào thực lực của Tôi."
"Anh nói khùng điên cái gì? Thời buổi này thực lực là cái rắm gì! Nói đi, rốt cuộc anh dùng thủ đoạn hèn hạ gì mới khiến Quách phó viện trưởng đồng ý chuyển chính thức cho anh?"
"Tôi vừa nói rồi, tôi dựa vào vào thực lực để lấy được vị trí này." Diệp Thu không muốn nói nhảm với Trương Ly Ly nên trực tiếp ra lệnh đuổi khách: "Nếu cô không còn việc gì thì mời đi ra, tôi phải khám cho bệnh nhân."
"Anh đuổi tôi?" Trương Ly Ly lập tức xù lông, chỉ vào Diệp Thu mà quát: "Vị trí này vốn phải là của tôi, là của tôi, anh có biết không!"
"Nếu như không phải tại anh chặn ngang một chân thì tôi đã được chuyển chính thức rồi."
"Anh có biết để chuyển làm bác sĩ chính thức, tôi đã phải bỏ ra những gì không?"
"Biết." Diệp Thu nói: "Vì chuyển chính thức, cô đã lên giường với Quách Thiếu Thông.'
"Không sai, tôi lên giường với Quách Thiếu Thông còn không phải tại anh sao." Trương Ly Ly nói: "Nếu anh có quyền thế hoặc là cha anh là phó viện trưởng thì tôi có cần ngủ với người khác như vậy không?"
Diệp Thu sững so nhìn Trương Ly Ly.
Người phụ nữ này đổi mới nhận thức của hắn hết lần này đến lần khác, ngủ với người khác mà còn ăn nói hùng hồn như vậy, thật là không thể nói lý.
Được rồi Trương Ly Ly, giữa chúng ta sớm đã không còn quan hệ gì, mời cô ra ngoài."
"Anh dám đuổi tôi! Một thẳng con hoang như anh dựa vào cái gì mà đuổi tôi! Dựa vào cái gì!" Trương Ly Ly quát lên.
Trước kia Diệp Thu luôn thấp hèn, không dám nói nặng lấy một câu với Trương Ly Ly, nhưng từ khi chia tay Diệp Thu không còn niềm nở lần nào nữa, hiện tại còn đuổi cô ta ra ngoài, thật là tức điên mà.
"Vì nơi này là phòng của tôi! Lý do này đủ chưa?" Diệp Thu cũng bị Trương Ly Ly làm tức giận nên lạnh giọng đáp lại.
"Cũng chỉ là chuyển chính thức thôi, anh đắc ý cái gì! Diệp Thu, tôi thật không ngờ anh dám đoạt luôn cả vị trí của tôi, thật là buồn nôn!"
Đầu tiên, vị trí này không phải của ai cả, ai cũng phải dùng thực lực cạnh tranh, cô không giành được do không có bản lĩnh. Tiếp theo, bàn về buồn nôn thì tôi hơn được cô à? Vì được chuyển thành chính thức mà không tiếc bán thân thể mình, buồn nôn đến cùng cực."
"Anh ... "
"Còn nữa, về sau cút được bao xa thì cút dùm, đừng thể hiện giá trị tồn tại trước mặt tôi, nếu không cẩn thận tôi quất cô đấy."
"Anh ... Anh ... Anh ... " Trương Ly Ly tức giận đến toàn thân run rẩy.
"Cút!"
Diệp Thu bỗng đập bàn một cái.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!