Lâm Tinh Xảo dùng đôi mắt như dòng nước mùa thu nhìn chăm chú vào Diệp Thu, sự quyến rũ mãnh liệt đến mức làm xương người ta cũng mềm nhũn ra.
"Chị Lâm, như vậy không tốt đâu?" Diệp Thu không biết cố gắng mà đỏ mặt.
"Nhớ lần trước tôi đã nói gì với cậu không, đôi khi đàn ông phải dũng cảm một chút." Lâm Tinh Xảo nói xong câu đó thì chủ động nhắm mắt lại, nâng cẳm lên, đưa môi đỏ tới trước mặt Diệp Thu.
Hàm ý rất rõ ràng là muốn hắn hôn cô.
Diệp Thu do dự ba giây, cuối cùng cũng quyết định cúi người xuống chậm rãi tới gần Lâm Tinh Xảo.
Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần.
Diệp Thu đột nhiên ngửi thấy một mùi sữa kỳ lạ từ trên người Lâm Tinh Xảo.
Hắn chấn động trong lòng, làm một bác sĩ, hắn có thể cảm nhận được đây không phải mùi nước hoa.
"Trời ạ, chị Lâm có mùi thơm cơ thể!" Trong lòng Diệp Thu rất kích động.
Trước đó không lâu, ở nước ngoài có một viện khoa học đặc biệt tiến hành một nghiên cứu ngẫu nhiên, họ chọn ra một ngàn người phụ nữ, nhưng chỉ phát hiện một người có mùi thơm cơ thể!
Cuối cùng họ đưa ra kết luận, không phải người phụ nữ nào cũng có mùi thơm cơ thể, mà là ngàn dặm mới tìm được một, nói cách khác phụ nữ có mùi thơm như vậy là cực phẩm nhân gian!
Diệp Thu từ từ xích lại gần, rút ngắn khoảng cách với Lâm Tinh Xảo, qua giây lát hai người chỉ còn cách nhau mười cm.
Dung nhan tuyệt thế gần trong gang tấc, trên đôi môi ướt át kia có tô màu son thật tươi đẹp, kiều diễm ướt át như đoá hoa hồng nở rộ, toả ra mùi thơm ngát mê người.
Diệp Thu lại nuốt một ngụm nước bọt.
Càng gần bờ môi của Lâm Tinh Xảo thì hắn càng khẩn trương, trái tim như hươu con nhảy khắp nơi, đồng thời còn có chút hưng phấn.
Khoảng cách đang từ từ rút ngắn.
Bảy cm.
Sáu cm.
Năm cm
Bốn cm.
Ba cm.
Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại ba cm cuối cùng, Diệp Thu khẩn trương muốn ngừng thở, hắn nhắm mắt lại rồi chậm rãi đưa mặt về phía trước.
Khi môi hắn sắp hôn lên môi Lâm Tinh Xảo, cô lại đột nhiên đẩy hắn ra.
Diệp Thu lập tức ngạc nhiên mà nói: "Chị Lâm, chị đang ... "
"Đồ háo sắc này, cậu thật sự muốn hôn tôi!"
"Không phải chị bảo tôi hôn sao?"
"Hừ! Tôi không phải người tùy tiện." Lâm Tinh Xảo liên tục đá lông nheo mà nói: "Tôi chỉ muốn xem cậu có dám hay không, không ngờ cậu dám thật, đồ hư hỏng."
Diệp Thu đã hiểu.
Lâm Tinh Xảo lại đang đùa hắn!
Trong lòng Diệp Thu rất khó chịu, hận không thể đè Lâm Tinh Xảo lên giường mà cưỡng hôn mấy cái.
Chỉ tiếc hắn không có lá gan này.
Lâm Tinh Xảo vừa cười vừa nói: "Hiếu kì hỏi một chút, vì sao vừa rồi cậu lại nhắm mắt lại? Có phải là trước kia hôn con gái đều làm như vậy không?"
Diệp Thu lại đỏ mặt, bởi vì từ trước đến nay hắn chưa từng hôn ai, dù hẹn hò với Trương Ly Ly lâu như vậy cũng chỉ đến mức nắm tay.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!