Vù vù!
Tiếng xé gió không ngừng vang lên, vô số bóng người như tia chớp lao về phía vương miện Tử Kim Long trên ngai vàng.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào vương miện trên đầu cô gái pha lê.
Cho dù nó không phải là bảo vật vô giá, chỉ riêng vẻ đẹp hoàn mỹ của nó cũng đủ khiến vô số người say mê.
Lâm Nhất cũng không ngoại lệ, hắn có thể cảm nhận được, giá trị của vương miện Tử Kim Long này không thua kém gì chiếc ô Thương Long Nhật Nguyệt.
Thậm chí còn có thể cao quý hơn!
Lâm Nhất và người đội nón lá xông lên phía trước, chỉ trong hơn mười hơi thở, hai người đã đến trước ngai vàng.
Nhưng khi sắp đến gần, lập tức có hai bóng người lao về phía Lâm Nhất.
Người ra tay với Lâm Nhất, là hai cao thủ cảnh giới Sinh Huyền tầng bảy đỉnh phong.
Ở đây có không ít cao thủ cảnh giới Sinh Huyền hậu kỳ, nhưng thực sự đạt tới tầng bảy đỉnh phong thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hai người này có lẽ là người của Minh Tông hoặc Thiên Viêm Tông, giống như Cổ Tuấn, đều phong ấn tu vi xông vào.
Đối mặt với hai người cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong, ánh mắt Lâm Nhất bỗng trở nên lạnh lẽo, nhưng hắn không quay đầu, cũng không có ý định giao đấu với hai người này.
Chỉ lạnh lùng nói: "Cổ lão đầu, còn không ra tay?"
"Thằng nhãi ranh này ... "
Cổ Tuan chui the, ông ta vẫn luôn để mắt đến Lâm Nhất, thấy Lâm Nhất bị hai cao thủ cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong cản trở.
Còn không hề có ý định lùi bước, ông ta lập tức chửi.
Vút
Ông ta hóa thành bóng đen, lao thẳng vào thế công của hai cao thủ cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong, ba người va chạm dữ dội với nhau tạo ra tiếng nổ lớn.
Âm ầm ầm!
Nguyên khí cuồng bạo lan ra khắp nơi, sau đó mọi người chứng kiến cảnh tượng vô cùng kinh ngạc.
Lão ăn mày có vẻ ngoài lôi thôi luộm thuộm đó đứng vững không nhúc nhích, cản được đòn công kích hợp lực của hai cao thủ cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong.
"Ông là ai?"
Ông lão áo đen và người đàn ông trung niên vừa ra tay đều kinh ngạc, không ngờ hai người cùng ra tay mà vẫn bị cản.
Phải biết rằng bọn họ không phải là những kẻ tầm thường trong cảnh giới Sinh Huyền, tu vi của họ đều là Niết Bàn đỉnh phong, dù có phong ấn tu vi, đối mặt với người cùng cảnh giới vẫn có ưu thế tuyệt đối.
Giống như Lâm Nhất phong an tu vi ở cảnh giới Thần Đan, nhưng trong cảnh giới đó hắn là vô địch.
“Hà hà, ta là cha các ngươi đấy!"
Sau khi Cổ lão đầu gặp phu nhân thì tâm trạng vẫn luôn khó chịu, giờ còn phải làm tay chân cho Lam Nhất thì cang bực bội hơn.
Không đợi hai người kia tức giận xấu hổ, ông ta phát ra tiếng hú dài sắc bén, trong tiếng hú chứa đựng âm điệu kỳ quái, khiến tinh thần và linh hồn người nghe bị chấn động dữ dội.
"Âm Đại Thánh!”
Sắc mặt mấy cao thủ cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong đang chực chờ lao theo Lâm Nhất đều thay đổi.
Ở bên kia, người đội nón lá cũng bị người ngăn cản.
Người ngăn cản gã là Tiêu Nguyên Khải và Cơ Lăng Phong, hai người không muốn ra tay với Lâm Nhất nên chuyển sang tấn công người đội nón lá.
Thế nhưng gã lấy một chọi hai mà vẫn không rơi vào thế yếu.
Thánh binh của đối phương đánh lên người gã phát ra âm thanh như kim loại va chạm, bắn ra vô số tia lửa.
Bàn tay gã phát ra ánh vàng, toàn bộ hóa thành vuốt rồng kim loại, đầu ngón tay dài sắc lạnh, khiến người ta nhìn mà rợn cả tóc gáy.
Cùng lúc đó, vô số bảo vật khác trên các cột đá trong đại điện cũng bị tranh đoạt.
Toàn bộ kho báu Huyền Lôi vô cùng hỗn loạn, Long Nguyên dâng trào, giao đấu khắp nơi, tất cả đều đánh ra lửa giận thực sự.
Dù gì thì đến thời điểm này rồi, đoạt được bảo vật là có thể rời đi, chẳng ai còn nhẫn nhịn nữa.
Lâm Nhất không để tâm đến những chuyện đó, hắn đánh bay vài bóng người, bước nhanh đến trước ngai vàng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!