Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Vũ Văn Tu vừa mới xuất hiện đầy khí thế, tưởng như mọi thứ đều nằm trong tầm tay, nhưng rồi cũng chỉ ngông cuồng được vài câu.

Cục diện lập tức đảo chiều!

Người mặc áo trắng và quý phụ đứng xem nãy giờ, vừa nghe gã lớn gan đến mức mơ lấy được Huyen Loi Thanh Điển liền bước ra.

Hai người vừa lộ diện, cả điện đường chết lặng, không tốn chút sức lực mà họ đã thành công trấn áp tất cả.

Tu vi của họ quả thực chỉ ở cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong, nhưng thực lực bộc lộ hoàn toàn vượt khỏi gông xiềng cảnh giới.

Vũ Văn Tu biết hai người kia là bậc tiền bối, có thể là cao thủ Thánh cảnh, song gã nghĩ nơi này vẫn là Huyền Vũ Khư Hải, lại có chỗ dựa nên chẳng coi họ ra gì, kết quả là bị tát thẳng mặt ngay tại chỗ.

"Các ngươi rốt cuộc là ai! Không biết bọn ta đều là người của Thánh địa sao?' Vũ Văn Tu gắng gượng đứng lên, lạnh lùng nhìn về phía quý phụ.

Trong mắt quý phụ lộ vẻ bỡn cợt, khẽ cười: "Ngày xưa ta hành tẩu khắp Đông Hoang, bao nhiêu đệ tử Thánh truyền gặp ta cũng chẳng dám hỗn láo như thế. Dù là Thánh tử hay Thánh nữ, trước mặt ta làm gì có kẻ nào dám hống hách ra oai?"

"Thiên tư và thực lực của ngươi, e đến nội môn Minh Tông còn chẳng lọt nổi, nói chi Thánh truyền của Thánh địa. Ngươi mà cũng xứng đại diện cho Thánh địa? Nói láo!"

Âm!

Quý phụ vung tay nhẹ một cái, long nguyên cuồn cuộn dâng trào, đôi mắt rực rỡ như nở ra phồn hoa.

Vũ Văn Tu vừa đứng vững lại đã bị chấn bay ra ngoài.

Hỏa Thần Tướng ánh mắt lóe lên, nấp ở một bên, khẽ lắc đầu với Lôi Thần Tướng và Phong Thần Tướng.

Ý bảo lúc này tuyệt đối không thể ra mặt.

Bốn phương im phăng phắc, chẳng ai dám ho he. Hai người kia quá đáng sợ, mạnh hơn Lâm Nhất đội vương miện Tử Kim Long nhiều lần.

Lâm Nhất đội vương miện đã rất mạnh, nhưng cũng không đến mức mạnh vô song như vậy, vẫn khiến người ta có cảm giác còn cơ hội thắng.

Hơn nữa hắn chưa luyện hóa vương miện Tử Kim Long, trụ được bao lâu thật sự khó nói.

"Lâm Tiêu, cho ta mượn một vật".

Quý phụ duyên dáng mỉm cười, dung nhan tuyệt mỹ khiến người trong điện như được gió xuân ve vuốt, ai nấy đều cảm nhận được vẻ đẹp tinh khiết ấy.

Khó tưởng tượng nổi một người như vậy, lúc ra tay lại bá đạo đến thế.

Véo!

Người áo trắng cũng đưa mắt nhìn sang, chẳng nói lời nào, chỉ chăm chăm nhìn Lâm Nhất khiến hắn cảm thấy áp lực tăng vọt.

"Điền phu nhân, chẳng lẽ muốn lấy đầu ta sao?"

Trong lòng Lâm Nhất cảnh giác, nói giọng như đùa.

Ô Nhật Nguyệt Bảo Tán hắn đã chuẩn bị sẵn, đối phương mà đụng đến giới hạn của hắn, hắn sẽ lập tức ra tay rồi thừa cơ chuồn khỏi hiện trường.

"Tiểu hậu sinh nghĩ nhiều rồi", quý phụ cười khúc khích: "Yên tâm, ta không cần đầu ngươi, cũng chẳng cần vương miện Tử Kim Long, lấy Huyền Lôi Mật Thược của ngươi ra đây".

Ánh mắt Lâm Nhất chợt lóe lên, cái này thì còn có thể thương lượng.

"Cho ai?"

Hắn đảo mắt giữa người mặc áo trắng và quý phụ, lên tiếng hỏi. Hai người này, ai cũng không thể đắc tội.

"Không sao, ngươi lấy ra là được", người mặc áo trắng cười nhạt.

Lâm Nhất lấy ra miếng mai rùa, hắn còn chưa động, mai rùa đã bay đến giữa hai người.

Hai kẻ kia ngầm đọ sức, cuối cùng không động thủ, chỉ để Huyền Vũ Mật Thược lơ lửng giữa không trung.

"Dùng xong nhớ trả ta", Lâm Nhất nói.

Quý phụ mỉm cười, không đáp. Đôi mắt đẹp liếc qua, nàng ta cười: "Lão ăn mày, ta còn phải mượn một vật nữa, mượn ngươi một giọt tâm huyết!"

Sắc mặt Lâm Nhất hơi trầm xuống. Tâm huyết là huyết dịch tinh thuần nhất trong cơ thể.

Nếu trong người có huyết mạch khác, thì tâm huyết lại càng thuần hơn. Nàng ta muốn một giọt thánh huyết Huyền Vũ Lôi Đình.

Lão ăn mày tay chân run rẩy, nấp sau lưng Lâm Nhất kêu: "Cứu ta!"

Người ta vẫn nói, lấy đi một giọt tâm huyết, ba năm khó hồi phục.

Trừ khi có thánh dược hoặc vật đại bổ hỗ trợ, nếu không tổn hao tâm huyết rất khó bù lại trong thời gian ngắn.

Lâm Nhất hơi nheo mắt, trầm ngâm: "Điền phu nhân, hơi ép người quá rồi".

"Vậy ngươi tránh ra, ta giết lão, tự mình lấy".

"Nếu ta không nhường?"

"Thì ta đành giết ngươi!"

Quý phụ cười híp mắt, dáng vẻ mềm mại diễm lệ, hoàn toàn không giống người hay giết chóc.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!