Trong tiếng nổ inh tai, dưới muôn luồng thánh quang, sáu bóng người đã từ trên trời đáp xuống.
Khi nãy họ còn cách tận trăm dặm ngoài kia, vậy mà chớp mắt đã đáp xuống đủ cả.
Thiên Đạo Tông, Thần Hoàng Sơn, Vạn Lôi Giáo, Thiên Viêm Tông, Thần Đạo Các, Minh Tông - Bán Thánh của sáu Thánh địa không thiếu một ai, đều có mặt.
Họ từ thành Thánh Thiên Vực chạy tới, vừa nhận được tin liền lập tức hành động.
Hai nơi cách nhau cực xa, nếu không đi chiến hạm cấp Thánh, dù là Bán Thánh muốn tới đây cũng phải tốn nhiều ngày.
Còn vì sao không có cao thủ Thánh cảnh giáng lâm, lý do cũng đơn giản thôi.
Các Thánh địa đều đặt cứ điểm ở thành Thánh Thiên Vực, nhưng đa phần chỉ có một cao thủ Thánh cảnh tọa trấn. Dẫu sao thành Thánh Thiên Vực cũng chỉ là một góc của Đông Hoang.
Những thành Thánh lớn tương tự, khắp Đông Hoang ít nhất có hơn mười tòa.
Mỗi Thánh địa đều có cứ điểm tại các thành Thánh lớn, số lượng cao thủ Thánh cảnh của Thánh địa thì nói cho cùng vẫn có hạn.
Bố trí mỗi cứ điểm lớn một cao thủ Thánh cảnh tọa trấn đã là chuyện đủ kinh người.
Ở Hoang Cổ Vực, mạnh như Kiếm Tông cũng chẳng làm nổi đến mức ấy.
Chỉ có một vị cao thủ Thánh cảnh trấn giữ thì vị đó đương nhiên khó mà rời đi.
Muốn phái cao thủ Thánh cảnh từ bốn tông tới nơi này, quãng đường lại quá
xa.
Trừ khi là cấp Đại Thánh, chứ muốn giáng lâm nhanh chóng cũng không phải chuyện dễ
Sáu vị Bán Thánh đồng loạt xuất hiện khiến bầu không khí tại hiện trường trở nên vi diệu, người của Minh Tông thì mặt mày phấn khởi thấy rõ.
"Tới nhanh thật".
Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm. Vị Bán Thánh áo đen vừa rồi nôn nóng bỏ đi, e là đã ngửi ra điều gì bất thường.
"Lâm Tiêu, giờ phải làm sao?" Mai Tử Họa lên tiếng hỏi. Y lúc này căng thắng, nhưng chẳng hề sợ - thậm chí còn hơi phấn khích.
"Cứ chờ đi. Minh Tông thì không dám chắc, nhưng các Thánh địa khác sau cùng vẫn phải giữ thể diện".
Cổ Tuấn chưa đợi Lâm Nhất lên tiếng, đã vuốt ria cười híp mắt.
Lâm Nhất đưa mắt nhìn về phía Minh Tông, vừa hay chạm phải ánh mắt của vị Bán Thánh áo vàng kia. Đối phương mặt mày u ám, liếc hắn một cái thật lạnh.
Bên cạnh ông ta, Hoàng Huyền Dịch ghé tai nói nhỏ mấy câu, thi thoảng lại liếc sang Lâm Nhất. Sắc mặt vị Bán Thánh áo vàng càng lúc càng tối sầm lại.
"Xem ra khó mà êm đẹp", Lâm Nhất khẽ nói, rồi quay sang Cổ Tuấn: "Lão Cổ, đối vị Bán Thánh áo vàng kia ông nắm được mấy phần thắng?"
"Năm phần".
Cổ Tuấn không dám nói chắc, dù gì ông ta cũng mới bước vào Bán Thánh, lại không phải Bán Thánh chuyên tu võ đạo.
"Công tử, ta nhận ra ông ta", An Lưu Yên khẽ nói bên cạnh Lâm Nhất: "Ông ta là đàn chủ của Minh Tông tại thành Thánh Thiên Vực, gọi là Trường Phong Bán Thánh, tu vi Bán Thánh bậc ba".
Ánh mắt Lâm Nhất trầm xuống, trong lòng âm thầm cân nhắc đối sách.
Kẻ kia tốt nhất nên biết điều, nếu lấn lướt quá đáng, hắn cũng chẳng còn gì để kiêng dè.
Đáng giết thì giết!
Hắn từng giết cả cao thủ Thánh cảnh, liều tới cùng thì một vị Bán Thánh cũng có thể hạ.
Không ai để ý, trong mắt Lâm Nhất vừa lóe qua một tia sát ý mờ ảo.
Nếu người ngoài biết hắn đang nghĩ đến chuyện giết cả Bán Thánh, e rằng sẽ hãi hùng không nói nên lời.
"Nguyên Khải".
"Lăng Phong".
"Khinh Dương".
"Đệ tử có mặt!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!