"Thánh Trưởng Lão quả là hiểu nhiều biết rộng".
Lâm Nhất thấy trong mắt Mộc Tuyết Linh thoáng hiện vẻ kinh ngạc, không hiểu sao trong lòng hắn lại dâng lên chút đắc ý.
Nếu nhớ không lầm, đây là lần đầu tiên nàng ta bộc lộ vẻ ngạc nhiên như thế trước mặt hắn.
Hiếm có thật.
Trước đây, dù có đôi lần ngạc nhiên, sắc mặt nàng ta vẫn chẳng đổi. Vậy mà chén rượu Bán Thần này lại khiến cảm xúc của nàng ta dao động.
"Thánh Trưởng Lão, mời".
Hắn nói khẽ.
Còn mình thì đổi sang uống một chén Thiên Niên Hỏa. Uống liên tiếp rượu Bán Thần trong thời gian ngắn cũng chẳng còn hiệu quả, có uống thêm cũng chỉ phí phạm.
Mộc Tuyết Linh liếc hắn một cái, đại khái đoán ra đây là thứ hắn thu được trong truyền thừa Huyền Vũ.
Nàng ta không khách sáo, bưng chén một hơi cạn sạch.
Chốc lát sau, má Mộc Tuyết Linh đã ửng đỏ. Đến cảnh giới của nàng ta mà cũng hơi không kham nổi loại rượu này.
Mộc Tuyết Linh xoa trán, khép mắt lại.
"Thánh Trưởng Lão không sao chứ?"
Sắc mặt Lâm Nhất hơi đổi, hắn lên tiếng hỏi.
Một lúc sau, nàng ta mới mở mắt. Thần quang rạng rỡ trong đáy mắt, thánh khí hùng hậu từ cơ thể tuôn ra không dứt.
Âm!
Một luồng thánh uy bất chợt bùng phát, Lâm Nhất khoanh tay chắn trước ngực mà vẫn bị đẩy lùi mấy bước.
"Lâm Nhất, cảm ơn chén rượu này của ngươi, bổn Thánh phải đột phá Thánh cảnh rồi".
Đợi hắn đứng vững lại thì đã thấy Mộc Tuyết Linh lướt đến Thánh hồ, thẳng hướng đến trung tâm mặt hồ. Toàn thân nàng ta bừng sáng, thánh huy chói lọi, như thần nữ trầm mình vào trong.
Hoàn hồn lại, Lâm Nhất khẽ thở dài. Đúng là người với người khác nhau một trời một vực.
Hắn dựa vào rượu Bán Thần mà lên tới đỉnh Sinh Huyền, lão Cổ thì dựa vào rượu Bán Thần mà thành Bán Thánh bậc bốn.
Còn Mộc Tuyết Linh, uống xong rượu Bán Thần đã trực tiếp xung kích Thánh cảnh. Quả nhiên cảnh giới càng cao, lợi ích nhận lại càng lớn.
Nghĩ vậy, han thấy chuyện mình trước kia một hơi nốc ba chén rượu Bán Thần đúng là hơi phí phạm.
Nếu ta tới Bán Thánh rồi mới uống rượu Bán Thần, liệu có đạt được hiệu quả thế này không?
Ý nghĩ lóe lên rồi tắt.
Dù sao thì Mộc Tuyết Linh đã ở đỉnh Bán Thánh từ lâu, lại là Thánh giả lực tinh thần, còn nắm giữ Âm Đế Quân.
Dẫu không có rượu Bán Thần, nàng ta đột phá Thánh cảnh cũng là chuyện đương nhiên như nước chảy thành sông.
"Đến lúc đi rồi".
Lâm Nhất lẩm bẩm. Hắn vào động phủ nhìn Nguyệt Vi Vi đang say ngủ, nắm tay nàng ta, ánh mắt dịu lại.
Cứ như vậy rất lâu rồi hắn để lại một bức thư và quay người rời đi.
Trước khi rời cung Thiên Hương, hắn tìm đến chỗ Cổ Tuấn. Đối phương vừa tấn thăng Bán Thánh về cung đã làm mưa làm gió.
"Ôi chao, tên nhãi gan to thật, còn dám mò về", thấy Lâm Nhất, Cổ Tuấn giật nảy mình, rồi cười híp mắt.
"Đem cho ông chút đồ".
Lâm Nhất cười.
Nụ cười trên mặt Cổ Tuấn thu lại, ông ta cảnh giác nói: "Đừng nhắm vào ta, trên người ta chẳng có bảo bối ngươi muốn đâu".
Thái độ ấy làm Lâm Nhất thấy lạ. Chẳng lẽ lão già này còn có cơ duyên khác trong Huyền Vũ Khư Hải?
Nhung tu đau đen cuoi vẫn đi cung nhau, ong ta đau co thoi gian tu lẻn ra ngoài ... Ấy, còn bức đồ đằng Huyền Vũ kia.
Lâm Nhất liếc ông ta, trong lòng đã hiểu đại khái: hẳn lão Cổ này đã mày mò được gì đó trên thánh vật của tộc Huyền Vũ.
"Tự xem đi".
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!