"Cảm ứng được rồi!"
Lâm Nhất đang thi triển thánh ấn Tử Diên, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
Đã có thể cảm ứng được sự tồn tại của hộp kiếm Tử Diên, vậy thì Tiểu Băng Phượng hẳn là đã rời khỏi đỉnh Vạn Ma rồi.
Đỉnh Van Ma la cam địa trong cam địa, co xua ma than bí. Cuong gia canh giới cấp Đế cũng không thể tùy tiện xâm nhập.
Lâm Nhất vẫn luon lo lắng Tieu Bang Phượng không thể toan thân rút lui, xem ra giờ thì không cần lo nữa.
Kết ấn xong xuôi, tảng đá trong lòng Lâm Nhất cũng buông xuống.
Tiếp theo chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, Lâm Nhất ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, nhắm mắt tu luyện Kiếm điển Long Hoàng Diệt Thế.
Kiếm điển Long Hoàng Diệt Thế đã kẹt ở tầng thứ sáu rất lâu rồi, môn công pháp này cần quá nhiều thánh dịch Chân Long, Lâm Nhất tạm thời vẫn chưa có biện pháp tốt.
Rời khỏi chiến trường Hoang Cổ, hắn cũng có vài lần thu hoạch, nhưng riêng thánh dịch Chân Long thì vẫn chẳng có chút manh mối nào.
Không lâu sau, trong cơ thể hắn lập tức có Thiên Long và Thần Hoàng bay ra, linh khí bốn phương không ngừng tràn vào.
Mặt đất nơi hắn ngồi xếp bằng, đóa thánh hoa Tử Diên cực kỳ phức tạp nở rộ, giống như hắn đang ngồi trên đài sen vậy.
Toàn thân tắm trong kiếm quang, Thiên Long cùng Thần Hoàng vờn quanh hai bên, ánh sáng vàng cuộn trào ở mi tâm.
Không biết đã qua bao lâu, kiếm tâm của Lâm Nhất cảm nhận được nguy hiểm, đột ngột mở mắt, bay vọt lên không trung.
Âm!
Vị trí lúc trước, bị luồng ánh sáng đánh trúng, nửa ngọn núi biến mất không còn dấu vết.
Lâm Nhất đứng giữa hư không, nhìn về phía kẻ ra tay ở xa, cười nói: "Một năm không gặp, ra tay đã tàn nhẫn như vậy, nhóc con, ngươi không sợ đánh chết ta sao."
“Hừ, đồ đàn ông cặn bã, đánh chết ngươi cũng đáng đời."
Tiểu Băng Phượng đứng trên hộp kiếm Tử Diên, lạnh lùng nói.
Hai mắt Lâm Nhất hơi chăm chú, dưới màn đêm Tiểu Băng Phượng mặc váy ngắn màu tím, mái tóc dài bạc buông xõa sau lưng, sâu trong con ngươi có ấn ký màu tím, huyết ấn và kim ấn ở mi tâm dung hợp ngày càng cô đọng.
Khí chất của nàng ta cao quý hơn rất nhiều, trên người tỏa ra thánh huy nhạt màu, thay đổi rất lớn, chỉ có chiều cao là không thay đổi.
Vẫn là dáng vẻ nhóc con bảy tám tuổi, chỉ là gương mặt ngày càng tinh xảo, vừa nhìn đã biết là mầm mống tuyệt thế mỹ nhân.
Bên cạnh hộp kiếm, Tiểu Tặc Miêu đứng bên cạnh, nhe răng cười với Lâm Nhất, nhưng cũng không dám tiến lên chào hỏi.
Đòn đánh của Tiểu Băng Phượng không trúng, trong lòng vẫn còn tức giận, vừa dứt lời lập tức lao về phía Lâm Nhất.
Vút!
Thân hình nàng ta nhẹ nhàng, tốc độ cực nhanh, như kinh hồng đã đến bên cạnh Lâm Nhất.
Nhóc con này nhanh thật!
Trong lòng Lâm Nhất hơi kinh ngạc, mới một năm không gặp, thực lực của Tiểu Băng Phượng đã tăng lên rất nhiều.
Tu vi trước kia không thấy tiến triển, vậy mà cũng đã đột phá đến cảnh giới Sinh Tử.
Nhưng thực lực của Tiểu Băng Phượng từ trước đến nay vốn không thể dùng tu vi để phán đoán, ý nghĩ vừa xoay chuyển, Lâm Nhất thuận tay đón lấy chưởng này.
Âm!
Hai chưởng va chạm, kình lực ập tới, Lâm Nhất cảm nhận được sức mạnh Lôi Đình cuồng bạo, lập tức bị đánh bay ra ngoài.
Có gió.
Trong mắt Lâm Nhất lóe lên dị sắc, trong sức mạnh Lôi Đình này, hắn cảm nhận được luồng khí tức Phong cực kỳ cổ xưa.
"Vết thương của ngươi khỏi rồi!"
Mắt Tiểu Băng Phượng sáng lên, chớp mắt, vui mừng nói.
Lâm Nhất hơi sững sờ, không biết đối phương đang nói đến vết thương nào.
Sau đó lập tức tỉnh ngộ, lúc trước khi chia tay nàng ta, kinh mạch hắn đều tổn hại, tu vi thụt lùi.
Nay vết thương đã khỏi hơn nửa năm, chính hắn cũng quên mất, vậy mà Tiểu Băng Phượng xa cách đã lâu vẫn luôn ghi nhớ.
“Khỏi rồi."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!