Bảy đạo thần văn chí ton nay, ngoai than van Luan Hồi không có khuyết điểm ra, những thần văn khác đều có đặc sắc riêng.
Thần văn Nhật Nguyệt rất đặc biệt, ngoài uy lực bản thân cực kỳ mạnh mẽ ra.
Khi tìm được thần văn Nhật Nguyệt, bí cảnh Tử Diên này sẽ có mặt trời mặt trăng luân phiên.
Các loại bảo địa vốn hoang vu trong bí cảnh, đều sẽ lần lượt hiện ra, linh khí thiên địa cũng sẽ dần dần sinh ra.
Cây thần ngô đồng non ở trung tâm, tốc độ sinh trưởng cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều.
"Đợi sư huynh đến, ngươi theo ta cùng vào Thiên Đạo Tông." Lâm Nhất nhìn Tiểu Băng Phượng nói.
“Hì hì, chốt luôn, sau khi tìm được thần văn Nhật Nguyệt, những thần văn chí tôn khác, đều có thể lần lượt hiện ra rồi !! "
Hai mắt Tiểu Băng Phượng tỏa sáng, hưng phấn nói.
Lâm Nhất biết Tiểu Băng Phượng vẫn luôn muốn tìm đủ bảy đạo thần văn chí tôn.
Sau đó tìm chân thân của mình, khôi phục thực lực chân chính năm xưa.
Chỉ là danh xưng Đồ Thiên Đại Đế này, rốt cuộc là khoác lác, hay quả thật có chuyện đó? Tội nghiệt trên người Tiểu Băng Phượng, cho dù lấy thần cốt sống lại, vẫn khó mà xóa bỏ.
Nhưng mà ... Thì đã sao chứ?
Trên mặt Lâm Nhất lộ ra nụ cười, hắn chỉ quan tâm đến người mà mình để tâm, lời gièm pha của người đợi không liên quan gì đến hắn.
Trong mắt hắn, Tiểu Băng Phượng ngoài thỉnh thoảng thích khoe khoang ra, còn mạnh hơn nhiều so với đám cao thủ chính phái giả nhân giả nghĩa kia, huống hồ nàng ta chỉ là nhóc con thôi.
Sau khi ra khỏi hộp kiếm Tử Diên, Lâm Nhất lấy ra miếng ngọc giản ra.
Đây là ngọc giản sư tôn để cho hắn, chỉ cần bóp nát nó, đại sư huynh có thể cảm ứng được vị trí của Lâm Nhất.
Không chút do dự, Lâm Nhất bóp nát.
Ngọc giản bị nghiền thành bột, có thể thấy chút ánh sáng yếu ớt, từ đầu ngón tay Lâm Nhất bay rồi biến mất không thấy.
Tiếp theo chính là chờ đợi!
Lâm Nhất ngồi xep bằng tại chỗ, tu luyen Kiếm điển Long Hoàng Diệt Thế, củng cố tu vi cảnh giới Tử Huyền tầng một của bản thân.
Cho đến ba ngày sau, hắn mới mở mắt.
Ở cuối tầm mắt, nơi chân trời phía xa xuất hiện vệt ánh sáng, rồi ánh sáng trong nháy mắt đã đến.
Lâm Nhất vừa mới đứng dậy, cơn cuồng phong lập tức thổi khiến mắt hắn nheo lại, thì ra là đại sư huynh Dạ Cô Hàn đến rồi.
Y hạ xuống kèm theo gió lớn, tóc Lâm Nhất cũng bị thổi tung lên, quần áo không ngừng bị đẩy ngược về sau.
"Đại sư huynh!"
Lâm Nhất lùi về sau, chắp tay hành lễ.
Vị sư huynh này của hắn, không chỉ là đồng môn, mà còn là Kiếm Thánh có thể giao đấu với Thiên Huyền Tử.
Nhìn thì tuổi không lớn, nhưng địa vị cực cao, khiến hắn không thể không kính trọng.
“Không cần khách sáo với sư huynh."
Dạ Cô Hàn cười híp mắt đánh giá Lâm Nhất, ánh mắt sáng lên: “Vậy mà đã đột phá cảnh giới Tử Huyền rồi sao, không tệ không tệ, hai mươi lăm tuổi có tu vi như vậy, đủ để trở thành đệ tử Thánh truyền rồi, cũng có thể bớt đi không ít phiền phức.”
"Đệ tử Thánh truyền của Thiên Đạo Tông, đại khái là tầng cấp nào?" Lâm Nhất lên tiếng hỏi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!