Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Chúc mừng Phong Chủ!"

Một đám trưởng lão lập tức hùa theo, chắp tay chúc mừng.

"Dạ Khuynh Thiên, ngươi lui xuống trước. Bổn tọa phải lập tức bẩm báo tình hình của ngươi. Nếu không, ngươi sẽ lỡ lễ sắc phong, vậy thì thiệt to".

Phong Chủ Tử Lôi quyết đoán, đảo mắt một vòng rồi dừng lại trên người Lưu Hạo: "Lưu Hạo".

Lưu Hạo thấp thỏm quỳ xuống: "Có đệ tử".

"Dạ Khuynh Thiên đã về, vị trí đại sư huynh của ngươi cũng nên nhường lại. Quyết vậy đi"

Lời vừa dứt, thân ảnh Phong Chủ đã biến mất.

Lâm Nhất liếc Lưu Hạo đang quỳ và ông già áo xám còn đang bàng hoàng phía xa. Đem theo vẻ mặt vẫn kiêu ngạo hệt như ban nãy, hắn quay người bỏ đi.

"Đại sư huynh!"

Vừa ra khỏi điện, Lưu Hạo đã đuổi theo.

Lâm Nhất cười nhạt: "Ngươi mới là đại sư huynh. Ta lẽ ra phải bị đuổi khỏi tông môn, đánh gãy hai chân chứ nhỉ".

Mặt Lưu Hạo cắt không còn giọt máu. Quả nhiên, với tính nết của Dạ Khuynh Thiên thì chắc chắn sẽ báo thù.

Nay đối phương sắp trở thành đệ tử Thánh truyền, địa vị hai người một trời một vực, hắn có cả trăm cách để nghiền nát Lưu Hạo.

Phịch!

Lưu Hạo quỳ sụp ngay tại chỗ: "Đại sư huynh, ta sai rồi, xin tha cho ta lần này. Mạng của ta rẻ mạt, thật chẳng đáng để huynh để mắt tới!"

Bốp! Bốp! Bốp!

Gã vừa nói vừa tự tát. Chẳng mấy chốc khóe miệng đã rỉ máu mà vẫn chưa dám dừng.

Đám đệ tử nội môn nhìn mà trợn mắt há miệng, ánh mắt đồng loạt di chuyển lên người Lâm Nhất.

Ai nấy đều hiểu, Dạ Khuynh Thiên ngày nào đã trở lại!

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, chỉ thấy tên này thật nhạt nhẽo, hờ hững bảo: "Cứ quỳ

đó".

"Đại su huynh! Đại su huynh!"

Đám người trước đó còn tránh hắn như tránh ôn dịch, giờ tranh nhau vượt qua Lưu Hạo đang quỳ để ùa tới.

Hai muoi bốn tuổi đa là đe tử Thanh truyền, nắm được Thiên Khung Kiếm Ý. Ai cũng hiểu Dạ Khuynh Thiên sắp một bước lên trời!

Một đám tranh nhau ôm chân, túm năm tụm ba bám theo hắn.

Lâm Nhất theo đúng phong cách của Dạ Khuynh Thiên, cười lớn mà đi, hống hách bá đạo. Lưu Hạo vừa tự tát vừa thở phào.

Tạm thời đối phương không tính sổ, gã xem như thoát một kiếp nạn, chỉ là những ngày sau ở Tử Lôi Phong e rằng khó sống.

"Đại sư huynh, chỗ ở của huynh bên kia, để đệ đưa huynh về chỗ cũ. Đệ rành, đệ rành!", Trần Phong cười tươi, vồn vã muốn dẫn đường.

Kẻ vừa run rẩy khó xử, giờ bỗng nhiệt tình hết mực.

Lâm Nhất chưa vội quay về. Chẳng mấy chốc hắn đã đi ra khỏi sơn môn, một đám người vẫn lẽo đẽo theo sau đi đến đâu là huyên náo tới đó, vô cùng gây chú ý.

"Sư huynh, phía trước là viện U Lan!" Trần Phong nhắc khẽ.

Các đệ tử Tử Lôi Phong khác bèn lộ vẻ lúng túng, cũng dừng chân.

"Ta chính là muốn tới viện U Lan", Lâm Nhất không dừng bước, lạnh nhạt nói.

Cả bọn sững sờ, nhìn nhau như bị sét đánh. Đợi đến khi hoàn hồn, vẻ mặt ai nấy đều trở nên đặc sắc.

"Đị! Đi theo! Đại su huynh đung là đại sư huynh!"

"Hà hà, đại sư huynh vẫn cuồng ngạo như xưa".

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!