"Đại sư huynh, đàn ông đích thực! Nụ cười này ngầu quá".
"He he, ngầu thì ngầu, mà cũng hơi dâm dê nha. Chắc đại sư huynh còn đang nhớ mùi phong cảnh năm xưa".
"Ha ha ha, đại sư huynh nhà ta có trăng hoa thế nào đi nữa, cảnh sắc của Thánh nữ U Lan cũng chỉ có huynh ấy được ngắm thôi".
"Đại sư huynh không phải thật sự định vào viện U Lan chứ? Mà nếu huynh vào thật, cả đời này ta nhận huynh làm đại sư huynh!"
Khóe môi Lâm Nhất giật giật: cái gì thế này.
Hắn chỉ cười cho qua chuyện mà bọn họ cũng thêu dệt ra đủ thứ. Dạ Khuynh Thiên rốt cuộc đã làm những trò gì vậy!
Lúc trước còn ổn, giờ hắn bắt đầu thấy hoảng.
Nhưng không thể mở miệng hỏi, vậy chẳng khác gì tự lật tẩy. Lâm Nhất đành giả vờ thản nhiên đi tiếp.
Đúng lúc ấy, một tiếng khịt mũi mỉa mai vang lên, có kẻ giở giọng chua ngoa: "Ha ha ha, ta tưởng ai, hóa ra là vị thiên kiêu kiêu hùng của nhà họ Dạ - Dạ Khuynh Thiên kia mà. Vừa nghe nói ngươi mới về đã vội chạy thẳng tới viện U Lan à?"
Lâm Nhất quay người nhìn lại: một đám thanh niên mặc trường bào xanh ồ ạt kéo tới.
"Đại sư huynh, là ... là ... người của Thanh Liêm Phong", mặt Trần Phong tái mét, sợ đến lắp bắp.
Đám đệ tử Tử Lôi Phong vừa rồi còn khí thế, thấy vậy đã sợ hãi tan tác: kẻ cúi đầu nín thinh, kẻ ngẩng mặt giả vờ ngắm cảnh.
"Cút!"
Đám kia chẳng khách khí, xông lên hất hết đệ tử Tử Lôi Phong ra.
Một đám người giận lắm nhưng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, vừa nãy còn vây quanh sau lưng Lâm Nhất, giờ đã chạy xa, nấp trong lùm cây lén nhìn.
Người cầm đầu Thanh Liêm Phong tên Hầu Phong. Trông tên này tuổi còn trẻ, diện mạo tuấn mỹ, phong thần ngọc thụ, khí độ bất phàm.
Gã bước tới trước mặt Lâm Nhất, vẻ mặt ngạo mạn, ánh mắt đầy châm chọc.
Trần Phong nhát cáy, trốn sau lưng Lâm Nhất run bần bật, còn âm thầm ra hiệu bảo rời đi.
Nhưng Lâm Nhất đã tới thì đau có chuyen quay gót roi đi dễ như vậy.
"Dạ Khuynh Thiên, ngươi tới đây làm gì?" Hầu Phong cười nhạt đầy bỡn cợt.
"Quần Phong Luận Kiếm", Lâm Nhất đáp nhạt.
Phì!
Hắn vừa dứt lời, cả bọn đã nhịn không nổi cười ầm lên. Có kẻ cười đến ôm bụng, cười mãi không dứt.
Hầu Phong cũng nhịn không nổi, phì ra một tiếng rồi cười ha hả.
"Ha ha ha, tên phế vật này muốn dự Quần Phong Luận Kiếm, các ngươi nghe rõ chưa?”
"Ha ha ha, Hầu sư huynh, tên rác rưởi đó đầu óc có vấn đề rồi à?"
'Ta thấy có khi vậy. Khi xưa Chương Nhạc sư huynh ra tay e là nặng quá".