Lâm Nhất vung một kiếm hất bay thánh kiếm của La Thừa, lại một nhát nữa đánh gã trọng thương ngay giữa vien U Lan, khiến những nguời con lại ở viện U Lan kinh ngạc đến nỗi không thể khép miệng.
La Thừa tu vi ở tầng ba cảnh giới Tử Huyền, lại xuất thân từ viện U Lan, thực lực vốn cao hơn phần lớn đệ tử nội môn nhiều.
Nhiều người đen khi Lâm Nhất rời khỏi vẫn còn không tin nổi cảnh tượng vừa
rôi.
Dạ Khuynh Thiên sau một năm trở về thì mạnh đến áp đảo, việc này đã khiến bọn họ kinh ngạc vô cùng.
Càng khiến người ta bàng hoàng hơn là câu nói trước khi hắn rời đi, gần như tỏ tình với Thánh nữ U Lan ngay giữa đám đông.
"Dạ Khuynh Thiên lợi hại quá, vừa rồi hắn đánh ra một kiếm thế nào ta còn chẳng nhìn rõ".
"Hắn đánh bại La Thừa, nửa tháng nữa, chắc chắn cũng sẽ thành đệ tử Thánh truyền thôi".
"Một năm không gặp, Dạ Khuynh Thiên như lột xác, cứ như biến thành người khác rồi".
"Tính nết thì chẳng đổi, vẫn vô sỉ nhu trước! Thiên Đạo Tông có ai vô sỉ hơn hắn nữa đâu".
"Không cho các ngươi nói Dạ Khuynh Thiên như thế! Rõ ràng người ta đáng thương, trước kia các ngươi còn luôn bắt nạt hắn. Thích một người thì sai chỗ nào chứ!"
...
Đệ tử các phong khác hoàn hồn lại thì thi nhau chửi rủa Dạ Khuynh Thiên, nói nhiều nhất vẫn là hai chữ "vô sỉ".
Riêng nữ đệ tử viện Huyền Nữ lại nhìn hắn bằng con mắt khác: thấy hắn si tình vô cùng, ánh mắt nhìn bóng lưng rời đi kia nóng rực hẳn lên.
Một nửa trong số đó là vì lời hắn vừa nói đã chạm đến lòng người, nửa còn lại thì ... nhìn mặt mà say.
Làn da mịn màng còn hơn nữ nhân của Lâm Nhất, trong mắt nam nhân là thiếu đi mấy phần cương nghị, nhưng nữ đệ tử lại rất mê kiểu đó.
Khí chất của Dạ Khuynh Thiên và Thiên Huyền Tử có phần tương tự: đều mang nét nam tính pha lẫn nữ tính, đẹp đến vô lý.
Chỉ là Thiên Huyền Tử có thêm một chút tiên khí, như người bước ra từ tranh, hư ảo mơ hồ, đẹp đến mức không thực.
Dạ Khuynh Thiên thì lại vương chút khói lửa nhân gian, chính chút khói lửa ấy lại thành điểm cộng lớn, khiến người ta dễ thấy gần gũi.
Nhìn các su muoi xung quanh cu nhu phat cuồng, Han Nghiên khe he môi cười.
Gã này cũng thú vị thật, trước còn bị người đời chê bai đủ điều, chớp mắt đã lật kèo.
Có điều khác với những người khác trong viện Huyền Nữ, nàng ta liếc một cái đã thấy rõ phần diễn trong lời lẽ của Lâm Nhất: nghe thì chân thành cảm động, nhưng nghĩ kỹ vẫn chỉ là những câu hoa mỹ trơn tru, chẳng thể xóa chuyện hắn giả gái lẻn vào hồ Thánh Tiên.
Chỉ là cái kiểu "si tình" này đúng là rất dễ lấy lòng.
Hắn thật sự gặp ta rồi ư?
Han Nghiên vẫn chưa thể tưởng tượng được Dạ Khuynh Thiên với Lâm Nhất thành một người, khí chất hai kẻ khác nhau quá nhiều.
Giá như năm ấy Lâm sư đệ có một nửa cái dẻo miệng của Dạ Khuynh Thiên, dù biết là giả, nàng ta cũng chẳng đến mức bỏ đi không lời từ biệt.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hân Nghiên chùng xuống.
"Thánh nữ, giờ làm sao?"
Bên cạnh Bạch Sơ Ánh, mấy đệ tử viện U Lan nhìn tiệc rượu đang nháo nhào, hỏi nhỏ.
"Giải tán đi".
Bạch Sơ Anh hơi chán nản đáp.
Bị Dạ Khuynh Thiên khuấy động một phen thế này, có miễn cưỡng tổ chức tiếp e cũng chẳng còn ý nghĩa.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!